NẾU ANH MUỐN TÔI SẼ...
Xuống Cuối Trang

- Truyện: Nếu anh muốn tôi sẽ là của anh.
- Tác giả: Mato-chan
- Tình trạng: Full
- Post by: www.giaitri321.pro

---------------------------------------

- Bạch Ánh Linh : Nó - Yun - Nhân vật nữa chính . Con nhà đại gia nhớ , xinh đẹp , thân hình cực chuẩn , đường cong quyến rũ đến từng nanomet nhưng mờ cái mặt thì lạnh như chưa bao giờ được lạnh , ít biểu lộ cảm xúc ở trước mắt người khác ( thật ra thì vờ thôi ==" ). Sáng thì là học sinh ngoan hiền dưới cái vỏ bọc gương mẫu ... Tối thì ... , play girl chính hiệu . Nó ăn chơi và rất là sành điệu về mọi mặt nhưng mờ về tình yêu thì mù đặc , mà nó có điểm yếu là những thứ đáng yêu của con gái ... ( vì nó có sở thích quái dị là thích-những-gì-khác-người-nhất ) [ Lạy chúa ] Học lớp 11 .

- Bùi Hải Đăng : Hắn - Jun - Nhân vật nam chính . Con nhà đại gia hẳn hoi , đẹp trai học giỏi , cao 1m80 , thần đồng cúp tiết , play boy chính hảng , ( 2 đứa này hợp nhau , mai mốt yêu nhau là thành cặp đôi double play ) , quậy với hổ báo không-ai-đỡ-nổi . Nhìn em nó play boy vậy chứ tình yêu đích thực chẳng có . Năm nay học lớp 11 nốt .

- Bạch Anh Tuấn : Anh trai Linh - Chan . Là hot boy ( em xinh mà sao anh ko xinh đc ) , cao 1m85 ... chơi thể thao cực chuẩn , nhảy hiphop cực vip ... là đại ca , nắm đầu nguyên cái trường Nights ( Đặc tên trường cho có lệ thôi ) . Thằng này thì hơi phức tạp ... nói chung thì cũng là dạng thích lăng nhăng á . Là anh trai sinh đôi của Linh , học lớp 11 nốt .

- Cao Tử Lệ : Bạn thân Linh - Durin . Là hot girl , cực kì nghiêm túc trong tình yêu và suy nghĩ thì lớn hơn tuổi rất nhiều ( chắc do quá khứ ) ... là con nhà giàu , nhưng ba mẹ chỉ là ba mẹ nuôi . Nhỏ này cũng phức tạp , lược bỏ há . =="

- Hồ Đắc Uyên Hương : vị hôn thê của hắn - Uke . Cáo gìa đội lớp nai tơ . Xinh lắm ý chứ lị , mặt thì mang vẻ hồn nhiên ngây thơ , giọng thì " mật ngọt chết ruồi " ... Có ai biết tâm địa nó độc ác đâu , muốn gì là phải có được [ Tại ghét con này , thông cảm cho tác giả ]

- San , Kyo , Hanri : Bạn thân của Chan ( anh trai Linh ) và Jun ( hắn ) . Họ nổi tiếng là " năm anh chàng đẹp trai của trường " . Chơi với nhau từ bé nên rất thân , nên Yun cũng biết San , Kyo và Hanri . Chỉ có hắn là không nhớ , vì hắn ở Mỹ từ nhỏ ... đến 5 tuổi mới được về nước . Mà ông Chan lại ít dẫn về nhà nên cũng chỉ gặp vài lần ( Còn nhỏ , làm sao nhớ đc )

Và một số nhân vật khác ( lười kể ) ...

Em nói cho tôi biết , thật ra chuyện này là thế nào ?

Giọng một người phụ nữ độ tuổi khoảng trung niên gắt gỏng . Trên tay cầm vật gì đó đập xuống bàn kính nghe rõ lớn .

- Chẳng là gì cả ! Đuổi hay không thì đuổi , tuỳ mấy người .

Là tiếng của một cô gái trẻ , lộ vẻ châm biếm rõ rệt .

- Em ... em ... Ngày mai em đừng tới trường nữa .

....

Lại bị đuổi , bao nhiêu lần cũng vì mấy cái tấm hình vớ vẩn nó đi vào bar với bạn bè không khéo bị chụp lại mà thành ra thế . Nó xem thường mấy cái nội quy của trường phổ thông vớ vẩn này , nó chỉ ước gì mình có thể bỏ nó hết để khoẻ cái thân . Cũng vì mấy cái nội quy không cho học sinh đi bar , vũ trường , uống rượu , hút thuốc ... thế mà nó phải cải trang thành một con nhóc xấu xí thế này , rồi còn bị đuổi từ trường này đến trường khác , chuyển từ trường nọ sang trường kia . Nếu không phải vì mẹ , nó cũng chẳng cần phải tối ngày mang gọng kính cận dày cọm này ( chả có độ ) , ngồi đủ 5 tiết trong lớp chỉ để chứng minh mình là học sinh ưu tú , rồi phải vờ làm mặt lạnh tanh để đừng lộ chuyện nó là play girl . Nó nhìn " bà giám thị " vừa gắt gỏng với nó , bước đi . Rồi như chợt nhớ ra điều gì , nó quay người lại và nói :

- Bà giữ kín chuyện này , không được truyền ra ngoài ... Nếu bà nói ra thì bà biết cái chức giám thị nhỏ bé của bà cũng đi đời với ba tôi luôn rồi chứ . Và nhớ là xoá mọi thông tin về tôi trong cái trường này đấy.

" Bà giám thị " đổ mồ hôi hột nhìn nó . Ba nó là doanh nhân thành đạt , tập đoàn của ba nó thuộc dạng lớn nhất nhì của thế giới , có thể nói ba nó có chức quyền đến nổi ai cũng phải sợ . Nhìn " bà cô giám thị " lần cuối , nó nhếch mép cười đi ra khỏi trường . Nó móc điện thoại ra và gọi cho bác tài xế :

- 10 phút sau chú rước con tại trường nhé !

Quả thật , 10 phút sau một chiếc xe hơi láng cóng đã đậu trước cổng trường . Nó bước lên và chẳng để ý gì đến xung quanh . Nó kêu bác tài xế chở nó về nhà . Nó mệt mỏi , quăng cặp xuống sàn rồi nhảy phịch lên giường nằm ngủ .

Nó ngủ đến tối , giấc ngủ kéo dài và rất ngon . Lần đầu tiên nó ngủ ngon thế , rồi ...

- Yun , thức dậy anh mày bảo cái này . ( giọng anh trai nó )

- Ứ ừ , để ngủ tí nào ( Nó ngáy ngủ )

- Mày không tự dậy là tao đá mày đó , mày cũng biết tao không có đá nhẹ ai bao giờ mà . Biết điều thì tỉnh dậy đi ( Anh nó nói vừa đùa vừa thật - đậm tính đe doạ ... con nít )

- Hừ ! Mày sinh ra trước tao có 10phút mà sao láo thế ! Có gì nói đi ( Các cậu thử tưởng tượng xem , đang ngủ ngon mà bị lôi đầu dậy nó khó chịu tới cỡ nào ) .

- 10 phút vẫn là 10 phút , tao vẫn lớn hơn mày , mày phải gọi tao là anh . Nghe chưa con quỷ ?

- Rồi rồi , anh Chan . Được chưa ? Mà anh kêu em có chuyện gì không ?

- Chẳng có gì , má kêu mày xuống ăn cơm tối thôi ( Ông Chan vừa nói vừa cười khặc khặc , có tình kiếm chuyện đây mà - nó nghĩ ) .

Tức giận , nó lấy vội cái gối đập cho ổng mấy cái đau điếng . Vừa đánh nó vừa nói lớn :

- Mày còn gì rảnh hơn không ? Sao bảo mẹ ăn trước , tí tao xuống ăn .

- ... , hừ ! Mày quên hôm nay mày bị đuổi học à ? Ba về , đang ngồi dưới ăn cơm với mẹ đấy ! ( Anh nó xuống giọng , nghiêm túc cực kì )

Ừ nhỉ , mém nó quên ! Hôm nay nó bị đuổi học mà . Hôm nay nó biết chắc là ba sẽ về mà , sao nó lại dễ quên thế nhỉ ? . Cứ mỗi lần bị đuổi là mỗi lần ba về nhà , về nhà để la mắng nó rồi thu xếp cho nó vào trường mới . Nó hận ba nó , ba nó bỏ bê nó ... không cho nó hưởng thụ tình thương của người cha mà nó vốn đáng được nhận ngay từ lúc nhỏ . Công việc vất vả , bận rộn đến vậy sao ? Bận đến nổi không thể bỏ ra 5 phút gọi điện thoại về cho mẹ biết là hôm nay mình về không được để mẹ đừng chờ nữa à ? . Nó cau mày , bước xuống giường rồi ngoắt tay ra hiệu cho ông Chan xuống luôn .

Xuống nhà , nó thấy mẹ đang cười nói vui vẻ với ba . Mẹ mong mỏi ba từng ngày từng ngày , mỗi lần thấy ba về là mẹ mừng hơn ai hết . Nó bước xuống cầu thang , tiếng dép sột soạt của tnó làm cản trở cuộc vui của họ , ba nó ngước lên nhìn nó rồi gắt gỏng :

- Xuống đây ! Ba có chuyện muốn nói với con .

Nó biết chẳng có chuyện gì để nói ngoài chuyện trường học của nó , và hẳn là ba còn tặng thêm cho nó một cái tát nữa . Nó định không bước tiếp nhưng ông Chan không cho , ông ấy bảo xuống đi rồi tính . Ông Chan bình thường quậy phá thế chứ trong những lúc này thì đố ai tâm lý bằng ổng .

" Bốp " , " Bốp " . Hai cái tát vào mặt nó .

- Tao đã nói bao nhiêu lần rồi ! Đừng có làm mấy chuyện đó nữa , mày học dùm tao đi . Chuyện công ty tao đã đủ nhức đầu lắm rồi , mày còn muốn gây rắc rối đến bao lâu nữa .

Nó nghiến răng nhìn người đàn ông vừa tán mình , miệng có mùi tanh . Nó đang tay lên chùi mép miệng , à ... máu ! Nó nhếch mép cười khinh bỉ . Nó nhìn mẹ , mẹ đang khóc . Khóc rồi được gì ? Lần nào cũng thế ... chẳng bao giờ mẹ ngăn cản ông ta đánh con mình , dù cho cái điều đó có đúng hay là sai .

" Bốp " , " Bốp " . Lại hai cái vào má nó , ửng đỏ 5 ngón tay . Ba nó định mắng nó nữa , nhưng ông Chan đã chen vào :

- Nó là con ba đấy !

Nhìn thằng con trai cao to của mình , ba nó lại thôi . Tiếp tục ăn cơm với mẹ nó , vừa ăn ... ba nó vừa nói :

- Từ nay mày sẽ học ở trường anh mày ! Anh mày sẽ trông chừng mày . Mày sẽ học chung lớp với anh mày , chuyện đó tao đã sắp xếp sẵn rồi !

Nó trừng mắt nhìn ba nó rồi nói :

- Ba chẳng cần hỏi qua ý con đã tự quyết định rồi à ?

Ba nó tức giận , đặt mạnh bát cơm xuống bàn . Nói :

- Tao là bố mày chẳng lẽ tao phải xin phép mày ?

Rồi nó quay đi , lên phòng . Nó không ăn cơm nữa , cho dù bát cơm của nó chưa vơi tí nào . Nó lại nhảy phịch lên giường , nằm nghĩ ngợi . Nó đưa tay lên sờ má , má nó đau và rát . Nếu là một đứa con gái bình thường thì chắc có lẽ đã khóc ầm lên rồi , nhưng không ... nó là một đứa con gái mạnh mẽ , nó không khóc vì lý do nhỏ nhặt đó . Rồi nó nghĩ ngợi đến ngôi trường mới nó sẽ học . Miên man nghĩ, nó đã thiếp đi lúc nào không hay .


~ ~ ~



- Dậy mày ! Dậy ngay , ngày đầu tiên đi học mày mày định trễ à ? ( Lại cái giọng ông Chan )

Mắt nhắm mắt mở , nó vò vò đầu nó rồi lấy đồng hộ đầu giường xem . Mới 6 giờ 45 , kêu nó thức làm gì sớm thế ! ( Tác giả giải thích chỗ này xíu nha ! Trường cũ của Yun 7 giờ 30 mới nhập học , học đến 4 giờ chiều mới về . Ăn trưa tại căn tin - nhà ăn của trường ). Nó ậm ừ nói với ổng :
- Còn nhiều thời gian mà ! Kêu gì sớm thế , để em ngủ tí đi ...
Nó nằm xuống chùm mền lại , rồi tự dưng ông Chan nắm lỗ tai nó kéo lên , quát :
- Mày thức không Yun , tao nhéo rách lỗ tai mày !
- Ui dzaaaaa... Mày chơi mạnh tay vậy , từ từ ... tao thay đồ tắm rửa đã .
- Đã nói bao nhiêu lần rồi hở ? Phải kêu tao bằng anh .
- Rồi rồi , anh anh . Tao chả có hơi đầu cải lộ với mày . Sáng sớm đừng để tao đốt phong long à .
Chảy đầu tết đuôi sam , nó đeo cái mắt kính dày cọm , quần áo tươm tất . Nó đứng trước guơng rồi thở dài . Ông Chan nhìn nhỏ em sinh đôi của mình nói :
- Nhìn mày thế như quái thú , không biết nhỏ em xinh đẹp của tao đâu mấy rồi nữa . Lấy cặp da rồi xuống lấy bánh mì đi học kìa , tao còn vào trường " khử " tụi này nữa ( Ông Chan nói với cái giọng phấn khởi , ổng ra hiệu lẹ lên ) .
Nó với ổng chạy vèo xuống nhà , hai anh em nó với lấy miếng bánh sandwich trét mứt rồi leo lên xe đến trường . Đến trường , nó mở cửa bước xuống . Giờ còn sớm , chẳng thấy ai , chỉ thấy nó , ông Chan với một đám người khoảng 4-5 thằng con trai đang đứng đợi ổng . Ông quay lại nhìn nó :
- Một là mày giúp tao đánh tụi nó , hai là mày đứng ở đây coi tao đánh tụi nó . Mày chọn cái nào ?
Nó bẻ khớp tay kêu " rắc rắc " , ra hiệu cho bác tài xế chạy xe về rồi nó nói :
- Cách một . Đang định trút giận đây !
- Tao biết mà ! Lâu rồi mày chưa đánh nhau chắc ngứa tay rồi chứ gì ? Mày yên tâm , giờ này trường chả có ai đâu ! ( Ông Chan nói với cái giọng quả quyết )
Nó với ông Chan tiến lại gần đám người đó , tụi nó cầm theo ống tuýp , dao , kéo ... Nhìn cũng đủ biết dân chơi . Nhưng bao nhiêu đây thì nhằm nhò gì với ông Chan và nó , ông Chan từng vác dao tông đi chém người ta , còn nó thì đánh một lúc gục hết 20 thằng con trai cầm ống tuýp định đánh nó ( Tác giả nói đến đấy còn gợn người nữa á , bạo lực học đường kinh dị quá đi ) . Một trong đám đó lên tiếng nói :
- Thế nào ? Mày tính làm sao ? Hôm nay dẫn theo đàn em đi theo nữa à ? Nhìn xấu xí thế chứ !
- Thế bây giờ mày muốn ăn dao hay ăn ống tuýp ? Nói đi trước khi mày vào viện đấy . ( ông Chan hâm doạ ).
Thằng đó nó phun nước miếng xuống đất tỏ vẻ khiêu khích rồi cười ha hả . Ông Chan móc trong balô ra cái ông tuýp dài đập thằng đó một gậy choáng váng . 3-4 thằng kia xong lên , nó nhếch mép cười rồi nói :
- Đám này cho em nhớ ! Bọn rùi bu này thì nhằm nhò gì !
Rồi nó đá vào bụng mấy thằng đó , đạp thật mạnh vào lưng bọn nó ( bị đá vào bụng thì nằm ôm bụng rên chứ gì nữa , nên nó đạp ngay lưng thôi ) . Mấy thằng đó la đau , nó khôn tha , nó nắm đầu mấy thằng đó lên rồi hỏi:

- Bố láo với ai đừng bố láo với tao nha mày !

Rồi nó đập mạnh đầu mỗi thằng xuống đất . Máu chảy , nó móc điện thoại gọi người đến băng bó cho mấy thằng đó ( vì không muốn gây phiền phức mà ! ) . Rồi nó dùng tay chỉnh lại đầu tóc , quần áo . Chóc chóc nó đã lại thành một con nhóc xấu xí , quê mùa và đậm chất mọt sách . Ông Chan tấm tắc khen nó :
- Mày chuyên nghiệp thật ! Nét mặt thay đổi 100% , thái độ cũng thế ! Tao phục mày quá Yun ơi ....

Chap 1: Play boy đụng độ Play girl

Nó định quay qua thụi cho ông Chan một cái nhưng lúc này đã có lấm tấm người vào , nghĩ lại ... nó lại thôi . Ông Chan thấy cử chỉ của nó , cười ha hả :

- Ơ , mày mà cũng biết nhịn tao cơ đấy ! Ui giời , nhìn này ... một thân hình hoàn mĩ lại có khuôn mặt như con ma nữ . Đau bụng quá , mày hại chết tao rồi Yun ơi Tao mà chết vì cười là mày tới số với tao đó

Nó nhìn ông Chan đang cười đểu nó , nhịn không nổi . Nó lại gần ông Chan , giơ tay đấm ngay vào bụng rồi với cái mặt lạnh tanh , nó cười như không có chuyện gì ( Chỗ này tớ nói tí , do Yun đứng sát bên hông của ông Chan với lại Yun giơ nấm đấm khá nhanh nên chẳng ai nhìn thấy cả ) . Được lãnh một quả đấm vàng của cô em gái mình , Chan nghiến chặt răng đổ không la lên oai oái , lão ôm bụng nhìn nó hậm hừ :

- Mẹ , tao mới đùa tí mày đã đánh tao rồi ! Mà hay đấy nhỉ , dạo này mày thích đánh tao thế cơ chứ !

Nó nhắm tịt mắt lại cười ( cười đểu giả mà vờ ngây thơ ấy nhớ ) . Nhích mặt tới gần ông Chan :

- Tại mày thích ăn đánh chứ có phải tại tao đâu nào . Mày đừng kiếm chuyện trong trường với tao thì tao cũng chả thèm đánh mày làm gì
Ông Chan nhìn nó rồi cười ha hả như là cái đấm hồi nãy chẳng là gì á ==" . Ổng nói :

- Rồi ! Ok , tao chiều ý mày ... Tao chẳng kiếm chuyện với mày ở trường nữa . Mà tao cũng có điều kiện ấy nhớ , ở trường mày phải kêu tao bằng anh . Ok ? ( Vẫn cái mặt gian như bị giang mai ) .

Nó lấy tay sờ cằm ra vẻ đăm chiêu rồi thấy cũng chả mất mác gì , nó gật đầu . Ông Chan hài lòng với câu trả lời của nó , cười ha hả ( ông này cười nhiều gớm , chắc bị đười ươi nhập rồi ) . Trường bây giờ đã đông đúc hẳn lúc sáng , bây giờ mới để ý , trường ông anh học lớn hơn mấy trường nó từng học gấp mấy lần . Nó nhìn ông Chan , nói :

- Trường này là trường nào mà lớn thế mày ... à không , anh . Mấy trường trước của tao cũng chẳng bằng cái sân của trường này ! Đúng là ông già thiên vị mày mà , cho tao học mấy chỗ khỉ ho cò gáy đó .

Ổng nghênh mặt lên nói :

- Trường Nights đó mày , dành cho quý tộc học thôi ! Tao được học ở đây là vì tao năn nỉ mãi ổng mới cho đó , trường này nhiều gái xinh ... tao thích ( Vừa nói ông Chan vừa liếc quanh xem có em nào thuộc hàng " tươi ngon " còn " chất lượng " không )

Mà quả thật , trường này gái cũng xinh , trai cũng nhìn ra trò phết - Nó nghĩ . Rồi San , Kyo và Hanri vào , mấy lão ấy vỗ vai ông Chan , nói :

- Sáng sớm đã có chuyện , tao nghe đứa nào nói mày lại xử mấy thằng hôm trước kiếm chuyện nói mày cướp bạn gái bọn nó rồi đúng không ? ( Toàn bọn hâm )

- Ơ , đã có mình tao đâu , tao xử mỗi có 1 thằng . Còn lại con Yun xử mà ! ( Vừa nói ổng vừa chỉ chỏ vào mặt nó ) .

Bây giờ thì 3 anh chàng mới biết sự hiện diện của nó . Ba anh chàng đồng thanh nói :

- A , thì ra là Yun . Sao em lại ở đây , còn mặc đồ trường bọn anh nữa ?

Nó nhìn ba thằng con trai đang đưa cái mặt ngu ra mà hỏi thì nó gắng lắm mới nén được cười . Mà cũng do ông Chan bắt nó gọi San , Kyo , Hanri bằng anh ấy chứ nó cũng chả thèm , ông Chan mà không bắt nó đã gọi mày tao rồi ( Quen nhau từ nhỏ mà ) . Nó đưa cái mặt lạnh ra nói :

- Em bị đuổi rồi ... chuyện cơm bữa ấy mà . Ông già lần này kiên quyết bắt em học chung với anh Chan nên đành chịu thôi

Ba thằng bây giờ mới gật gù hiểu ý của nó . Rồi Kyo hỏi :

- Em định học với cái bộ dạng này à ? Không định làm play girl nữa sao ? ( Vẻ hiếu kì hiện rõ trên mặt Kyo )

Hai thằng kia cũng phụ hoạ theo bằng cái gật đầu liên tục ( Toàn bọn thích a dua ) . Nó trơ mặt ra nói :

- Ông già bắt thế thì làm thế thôi ... Tối em lại quậy . Chuyện nhỏ ! Mà trong trường giờ ra chơi em quậy cũng đc , sợ đếch gì .

Ba thằng đó và ông Chan cười ha hả . Rồi thì hắn vào , miệng ngậm kẹo mút , đang nghe nhạc . Hắn đập vào vai ông Chan với ba thằng kia , nó nói :

- Sáng sớm làm gì thế mày ? ( Giọng bỡn cợt , nửa đùa nửa thật )

- Thế mày tưởng bọn tao sáng sớm chụm năm chụm bảy lại đây làm gì ? ( ông Chan giỡn lại )

- Đang tán gái à ? ( Hắn đưa mắt nhìn nó )

- Láo , đã tán đâu . Nhỏ này là em sinh đôi của ông Chan đấy ( San nói )

- Chậc , tao cũng biết là mày có con em gái sinh đôi . Nhưng sao nó chẳng giống mày thế ? Khác nhau một trời một vực ! Chẹp . ( Hắn châm biếm quay mặt qua ông Chan nói )

- Thì nó thừa hưởng gen khác người mà Nó có phải thừa hưởng gen đẹp bẩm sinh của tao đâu ( Ông Chan cũng đùa theo )

Máu lên tận đầu nhưng bây giờ là ở trường nên nó cũng chả thèm để ý làm gì . Mặt nó vẫn lạnh tanh không biểu cảm , rồi nó quay sang ông Chan ra hiệu ổng cúi xuống để nó nói nhỏ gì đó cho ổng nghe . Vừa cúi xuống , nó đã nhanh chóng lấy chân đạp một cái rõ đau vào chân ông Chan , miệng lẩm bẩm vào lỗ tai ổng :

- Mẹ mày , chơi tao à ? Cho mày chừa

Ông Chan nhăn mặt lại vì đau chân , định mở miệng chửi lại nó thì " Reng reng reng ... đã đến giờ vào học , đề nghị các em học sinh vào lớp . Ông Chan im , quay sang nó với ánh mắt giận giữ như muốn nói " Về nhà tao tính sổ với mày " , rồi ổng nói :

- Tao dẫn mày lên lớp !

San , Kyo , Hanri và cả hắn nữa lẽo đẽo theo sau . Vào lớp , ai vào chỗ người nấy ngồi ... ( mấy người này học chung một lớp mới đau chứ ) nó đang đứng ở ngoài cửa của lớp vip ( Tớ chú thích tí , lớp này được gọi là vip vì học sinh trong này ba mẹ đều có máu mặt . Toàn girl xinh thôi , còn trai thì chỉ có 5 thằng là Han , Kyo , San , ông Chan và hắn là nổi nhất , còn mấy thằng còn lại thì chả có gì nổi bật ngoài mấy cái mái tóc chỗ xanh chỗ đỏ , nhìn bẩn mắt ) . Nó đứng đó đợi cô chủ nhiệm vào để giới thiệu nó cho lớp , thế nhưng đợi mãi mà chẳng thấy . Nó là một đứa con gái chẳng có kiên nhẫn nên việc bắt nó đứng đợi là một chuyện vô cùng khó khăn , thế mà vì một bà cô giáo " xoàn" mà nó phải đứng đây chờ cả mười mấy phút , máu nó như muốn trào ra . Ức chế ! Nó lại gần góc tường của lớp ( góc tường của lớp với cái lang cang á , lớp Vip ở trên lầu ) , nó đá một cái rõ mạnh .

Rồi bà cô cuối cùng cũng xuất hiện , bà cô dẫn nó vào lớp rồi nói :

- Chào các em , buổi sáng vui vẻ chứ ? Đây sẽ là bạn mới của chúng ta . Nào , Linh ... em giới thiệu về mình đi ( Bà cô cười hiền nhìn nó ) .

Nó cười rồi gật đầu cảm ơn ( vờ thôi , vừa rồi còn đang tức vì bả để nó đợi mà ) . Nó nói :

- Mình tên là Bạch Ánh Linh , các bạn gọi mình là Yun được rồi . Mình vừa chuyển trường nên còn nhiều điều không biết , mong các bạn chỉ giáo ... ( cái chữ " chỉ giáo " nhỏ nhí ... nó ghét nhất là cái kiểu tỏ ra lễ độ này ! ) .

Mấy đứa con gái lẫn con trai vừa nghe cái tên " Bạch Ánh Linh " liền quay qua nhìn ông Chan ( ông Chan tên Bạch Anh Tuấn mà lị ) . Ông Chan bơ đi như chẳng có chuyện gì . Rồi bà cô nói nhỏ nhẹ :

- Cạnh bạn Đăng có chỗ trống , em ngồi kế bạn ấy nhé ! Hết tiết thứ 3 , cô sẽ cho một bạn dẫn em đi tham quan trường .

Rồi nó bước xuống để vào chỗ ngồi của mình . Đến bàn , nó nhìn hắn đang gác chân lên bàn , nghe nhạc và mút kẹo chùn chụt giống như là chẳng có ý định cho nó ngồi cạnh . Nó nói :

- Bạn có để để chân xuống để mình ngồi được không ?

Hắn quay qua nhìn nó rồi lại tiếp tục nghe nhạc . Máu dâng tới não , nó nén cơn giận nói :

- Phiền bạn để chân xuống !

Vẫn như không nghe , nó định đấm cho hắn một cái vào mặt thì ông Chan đang ngồi cùng với San quay xuống :

- Bỏ chân ra cho em gái tao ngồi mày

- Ừ .. Nể mày đấy .

Bây giờ , mới chịu bỏ chân xuống . Nó nhìn ông Chan với ánh mắt " Mày làm được lắm ! " , rồi hắn không cho nó ngồi ngoài và ép nó phải ngồi trong . Chẳng muốn lằng nhằng với cái thứ dở hơi này , nó cũng nhường nhịn vào ngồi bên trong . Loáng thoáng nghe thấy tiếng xù xì của đám con gái :

- Ngồi kế anh Jun còn lên mặt ...
- Tưởng mình đẹp lắm hay sao mà lên mặt với anh Jun
- Nhỏ này sướng thật ! Được ngồi kế bộ 5 hot boys của trường nữa chứ ...
- Hừ , nhìn gai mắt ... bố láo tao đập nó chết mẹ luôn .

Nghe mấy lời xì xàm của đám con gái , nó nghĩ : " Được lắm , thử đánh bà xem , bà cho mày ăn cám chứ chẳng chơi . Bọn chúng mày thì tưởng mình xinh đẹp lắm à ? Toàn lũ ếch ghẻ mà cứ tưởng mình thiên nga " .

Ông Chan , San , Kyo , Hanri và cả hắn cũng chẳng làm gì ( vừa là hot boy vừa thông minh , lại vừa quậy có tiếng thì học đếch gì ) . Ngã ngữa ra ghế mà gác chân lên bàn cười nói . Giáo viên chẳng dám làm gì vì biết động đến 5 cậu chủ nhỏ là chẳng yên thân.

Tiết 1 , 2 .... nó ngủ . Chẳng thèm mở quyển sách hay vở ra , nó cứ thể nằm dài trên bàn mà ngủ hết 2 tiết . Với khả năng của nó thì mấy bài kiểm tra này chả thấm thía vào đâu , vì nó cũng thông minh như 5 anh chàng hot boys mà .

Hắn nhìn nó , hắn không ngờ một con nhỏ xấu xí tưởng chừng như mọt sách như nó mà có thể ngủ ngon lành trong lớp như thể là quen thuộc rồi . Rồi hắn nhìn kĩ từ đầu đến chân của nó , tặc lưỡi hắn ừ hử với chính hắn " Nhỏ này dáng chuẩn " . Ngắm đã rồi hắn lại đeo tai nghe vào và ... ngủ giống nó .

" Reng ... Reng ... Reng ... Đã đến giờ ra chơi , các em có 20phút để làm những gì các em muốn " - tiếng của loa phát ra với chế độ tự động . Nó và hắn lom khom ngồi dậy , vươn vai ... kì lạ là những hành động của nó và hắn xảy ra cùng một lúc ==" . Ông Chan quay xuống nói :

- Tụi mày có hẹn trước không mà trùng hợp thế ( ổng cười cười )

Nó và hắn nhìn nhau , nó chẳng nói gì nhưng hắn thì có . Hắn nói :

- Giời , vịt bầu mà có đủ tiêu chuẩn hẹn trước với tao à ? ( Hắn cười ha hả , cả ông Chan và ba thằng kia nữa )

Rồi lần này nó chẳng chịu được nữa , nó nói :

- Thế mình cứ nghĩ con gấu lắm lông mới không đủ tiêu chuẩn hẹn trước với con vịt bầu đấy ! ( Nó nói mà mặt vẫn lạnh tanh ==" ) ( Bà này vờ hay thật )

Hắn quay phắt người qua nhìn nó , nó vẫn với cái mặt lạnh đó mà nhìn hắn lại . Hắn nói :

- Hơi đâu chấp bọn con nhỏ lắm mồm như cô !

- Cứ vậy đi ( Nó nói rồi đi ra khỏi lớp ) .

Hắn trong lớp , mặt đỏ vì tức . Hắn đá ghế nghe rầm một cái rõ lớn , ai cũng nhìn . Ông Chan với 3 thằng kia cười trước thái độ của hắn . Hanri nói :

- Mày gặp đối thủ tầm cỡ rồi ! Yun chẳng phải dạng vừa đâu

Hắn tròn mắt : - Sao mày biết !

- Mày đừng quên nó là em gái thằng Chan đấy ( Hanri lại nói )

Ừ nhỉ ! Nhém tí hắn quên .

.....

Quay lại với nó , nó đang đi lòng vòng cái trường học rộng lớn này . Bây giờ thì mới biết trường lớn bất tiện thế nào ! Mỏi muốn rụng chân . Cuối cùng thì đây , cái vườn sau ở dãy lớp cũ . Nó ngồi dưới gốc cây , tháo kính , xả tóc ra , tụt cái cà vạt xuống ... rồi cởi 2 nút cho thoáng ( từ cổ áo đếm xuống á ==" ) . Nó lẩm bẩm :

- Má ! Mới nhập học đã gặp chuyện đen . Hết ba thằng ôn dịch đó đến ông Chan rồi giờ thêm thằng khùng đó nữa . Đúng là đồ gấu lắm lông , đen hôi kinh dị

Nói rồi nó dựa người vào thân cây , thở đều đều . Thế là nó lại ngủ ! Nắng soi xuống , len lỏi qua những khe hở của lá cây rồi ánh xuống đất ... hắt nhẹ lên người nó . Nhìn nó lúc này thì chẳng ai mà không ham ( Xinh thế mà )

Hắn bước bước lại vườn sau của dãy lớp cũ cùng với một nhỏ nào ý , vừa đi vừa chửi :

- Cái con nhỏ ******** , nhìn thế mà gan gớm . Nó mà là con trai mình đã cho nó một trận nằm la liệt trên giường bệnh rồi . Đm ... ( ==" )

Hắn với nhỏ đó đi vào vườn sau dãy lớp cũ . Hắn thấy có bóng người , hắn nhìn nó . Hắn biết có người chiếm chỗ của hắn ( chỗ này hắn dùng để hẹn hò với mấy đứa con gái á ) . Hắn quay qua nói với nhỏ đó :

---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.giaitri321.pro. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.giaitri321.pro - Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------

- Em đứng đây ! Anh lại xem ai đang ở đấy .

- Ơ , em muốn vào cùng anh cơ ... ( Nhỏ đó ỏng ẹo )

Hắn tặng cho nhỏ cái hôn môi nóng bỏng làm nhỏ chết đứng rồi kêu nhỏ đi về lớp thay vì đứng đây đợi hắn . Nhỏ lại nũng nịu :

- Em muốn ở lại cùng anh cơ !

- Bảo về thì về đi , lắm chuyện thế !

Nhỏ đó nhìn hắn đang gắt gỏng , sợ quá bỏ chạy . Hắn lại gần góc cây nơi nó đang ngủ . Hắn nhìn , " ồ ... thì ra con gái , mà lại xinh nữa chứ " - hắn nghĩ . Hắn lại nhìn nhìn nó. Tặc lưỡi nói : " Vừa đẹp vừa hấp dẫn " . Hắn đưa mặt mình sát vào mặt nó , nhìn kĩ rồi lại gật gù đồng ý với ý nghĩ vừa rồi của mình . Hắn nhìn chỗ khác , mắt hắn dừng lại ngay cặp ngực phông phao của nó xong rồi lại nhìn đi chỗ khác ( Cấm trẻ em dưới 18t đọc đâu này ) . Nghe tiếng động , nó lù khù tỉnh giấc . Nhìn thấy mặt hắn đang sát với mặt mình , nó nảy ra một sáng kiến để trả thù . Nó vòng tay qua cổ hắn rồi kéo mạnh , môi nó chạm môi hắn . Do bất ngờ , không kịp phản ứng , hắn đành lãnh chưởng .Nó hôn hắn , còn hắn thì đờ ra chịu trận ( Thế là quấn lấy nhau rồi đấy các cậu ạ ). Ông Chan vào đúng lúc hai đứa đang hôn nhau . Ông Chan cười ha hả :

- Bọn này lén cả anh mày hẹn hò đấy à .

Nó và hắn ngừng hôn . Đứng dậy lại chỗ ông Chan :

- Hẹn hò cái đầu bố mày ấy !

Rồi nó nhìn hắn , nói lớn :

- Vừa rồi dám không để chân xuống cho chị ngồi à ? Xem như nụ hôn này chị tặng miễn phí cho cưng đấy

Hắn ngồi đó nhìn nó , chợt ngớ ra . Thì ra đây là con nhỏ vừa rồi làm hắn điên lên ! Nhìn bộ dạng thảm bại của hắn , ông Chan cười lớn :

- Em tao đấy ! Không dễ chơi đâu , play girl chính hiệu đấy . Mày đừng dại mà rớ vào .

Hắn kênh kiụ nói lại :

- Em mày play girl , tao không phải play boy à ? Con đó làm tao thảm hại thế này , tao phải chơi nó lại mới hả giận . ( Vừa nói hắn vừa đập tay xuống đất )

- Ừ ! Mày thử đi rồi biết . Nó không dễ chơi đâu Với lại con đó nó chả sợ thứ gì trên đời cả .

- Rồi để xem . Nó phải chết dưới tay tao . Ngày tháng nó ở đây không yên ổn nữa đâu ( Hắn giận dữ nói )

- Nó là em tao đấy

- Em mày thì đã sao ! Tao cũng chẳng vì mày là bạn thân của tao mà tha nó .

- Tuỳ mày vậy ... đừng làm gì quá là được rồi!

Chap 2: Nguồn gốc mọi chuyện

" Reng ... reng ... reng , giờ ra chơi đã hết , đề nghị các em vào lớp để học tiếp tiết kế " - lại cái giọng của ông thầy hiệu trưởng được thu lại rồi phát tự động mỗi ngày , nghe đến nhàm chán .

Ở ngoài vườn cây lúc nãy ...

Hắn dứng phắt dậy , đi ra khỏi vườn cây sau dãy lớp cũ . Ông Chan cũng chả ưa nó nên thấy đứa muốn chơi khăm nó thì ổng mừng hơn ai hết , nhưng ... cảm giác hình như có một chuyện chẳng lành sắp đến .

Còn hắn , vừa đi hắn vừa tính kế . Bị nó lừa cú này rõ đau , trước giờ hắn chỉ toàn lừa người ta ... chủ động hôn người ta chứ có bao giờ bị lừa hay bị người ta hôn đâu . Đối với lòng tự trọng lớn lao của cậu chủ tập đoàn Bùi Tịnh ( cái tên là tớ chế ấy nhớ ) thì việc đó thật sự là nỗi nhục lớn nhất đời cậu , và cậu nhất định phải rửa nổi nhục đó . Hắn vừa đi vừa suy nghĩ xem có kế nào hay không .

Hành lang đến lớp 11V ( 11 VIP ý , còn 10 , 12 nữa cơ )

Quay lại với nó , từ lúc nó bước ra khỏi vườn cây ở sau dãy lớp cũ thì có cảm giác là lạ ( Liệu cảm giác đó là gì nhỉ ) . Lần đầu tiên nó gặp người hôn giỏi hơn nó ( Cái này thì không nói quá đâu nhớ , Yun là chùm rồi ... mà còn có người hôn giỏi hơn Yun thì đúng là VIP thật ấy chứ lị ) , nó không cam tâm , nó ghét người nào giỏi hơn nó . Mãi lo suy nghĩ , nó quên béng tết đuôi sam lại , cài cúc áo lại , và dĩ nhiên là quên đeo cái kinh giả mạo ấy . Nó bây giờ thì không thua kém với girl xinh nào hết , có khi còn đẹp hơn cả hoa khôi của trường ý chứ . Nó đi đến đâu ai cũng nhìn đến đó , rồi bỗng dưng ở đâu một đám nam sinh chạy ùa lại xin số điện thoại , hẹn đi chơi hay cho biết tên hoặc lớp nó đang học . Ngạc nhiên dưới cái sự thay đổi 180* của mọi người , nó vẫn chưa nhận ra nó chưa cải trang lại sau giấc ngủ đó ( Không biết sao khúc này bà Yun ngu quá ). Bước vào lớp , ai cũng ồ lên rồi nhìn thò lỏ nó , nó cũng nhăn mặt lại rồi vừa về chỗ vừa nhìn thò lõ mọi người . Nó căng tai lên để nghe mấy tiếng xì xào của mọi người ( Còn khúc này sao bà Yun ngố thế hở zời )

Phe con zai :
- Nhỏ này đi lộn lớp hay sao á mày , lớp mình có nhỏ nào xinh thế à ?
- Nhỏ này là nhỏ nào đây , sao xinh thế , dám năm nay hoa khôi đổi chủ rồi mày ơi !
- Ui ui , em này xinh tươi trắng trẻo này ! Nhìn là tao mê rồi đấy

...
( Toàn lũ bẩn tính )

Phe con gái :
- Con này là con nào đây ?
- Bọn con zai làm gì nói quá lên thế ! Nó đã xinh hơn ai đâu ?
- Nó đi lại chỗ mấy anh ấy kìa , nhỏ này có bị thần kinh không dạ trời .
- Trời ! Nhỏ này vô lộn lớp cái chắc ! Xinh thì xinh thật nhưng thần kinh thì chắc có vấn đề rồi

...
( Con gái bao giờ cũng thế )
Nó nghe xong , gần như hiểu ra vấn đề ( thông minh mà lị ) nó ngước xuống nhìn mình . Bây giờ thì hiểu hoàn toàn rồi ! Nó chưa cải trang , hẳn là thế rồi ! Hèn chi cái bọn ruồi nhặng ( cách Yun gọi mấy tên con trai mê gái đẹp á ) đó cứ bám theo mình . Cô ngồi xuống chỗ mình , nhìn lên thì thấy ba thằng ôn dịch bạn ông Chan đang đờ người ra . Cô cũng chẳng hiểu lý do vì sao . Còn hắn với ông Chan thì chưa vào ! Chắc lại cúp tiết rồi - Nó nghĩ . Rồi cô chủ nhiệm bước vào lớp kêu nó ra , bả cũng giật mình khi thấy bộ dạng của nó , bả mắng :

- Em cài cúc áo lại và thắt cà vạt lại cho tôi !

- Cô phiền phức quá ! Làm ơn ăn nói dễ chịu tí được không ? - Nó bơ cái câu nói trên của bả .

Bà cô mím môi , tức giận nhưng chẳng dám làm gì . Bà ta biết rõ cô là " Bạch Ánh Linh " con gái của " Bạch Anh Duy " mà ! Mặt bà ta bắt đầu đỏ lên , bà ta bước vào lớp và nén thở đến kêu một bạn dẫn nó đi tham quan trường . Hàng loạt cách tay của phe con trai giơ lên , còn bên con gái thì cứ xù xì nói xấu nó . Chẳng thèm quan tâm , nó bảo :

- Nhanh lên đi cô ơi , đứng mãi thì mỏi cả giò ! Em mà mỏi là phải có người khiêng em mới đi được đấy ( giọng nó đầy châm biếm ).

Bà cô lại mím môi , lần này chắc do mím quá mạnh mà môi bà cô rướm máu . Thấy tình hình hơi căng , San bảo anh sẽ đi . Bà cô cũng gật đầu đồng ý . San đi ra định dẫn nó đi thì đúng lúc ông Chan và hắn về , thấy con em của mình không còn mang mắt kính dày cọm , tết đuôi sam , và ăn mặc tươm tất nữa thì ồ lên :

- Mày bị lộ rồi à Yun ? Hờ ! Mày dở thế , tao cứ tưởng mày giỏi giả vờ lắm cơ đấy . Mới tiết thứ 3 đã bị lộ ...

- Thì giỏi nên tao mới vờ được cho đến khi bị đuổi từ trường trước sag trường này đấy chứ ! ( Nó đớp lại )

- Mày cứ thích vặn lại lời anh mày quá nhỉ ? ( ông Chan hậm hừ )

- Tao học từ mày chứ đâu ( Nó lại đớp lời ông Chan ) .

- Điều kiện mày hứa với tao vẫn còn hiệu nghiệm đấy nhé ! ( Ổng Chan hậm hừ với nó )

Nó quay sang San , rồi tình cờ nhìn thấy hắn . Hắn nhìn nó với ánh mắt nảy lửa , nhìn cái thái độ của hắn nó thấy thích thích sao á vì hình như cách trả thù của nó đã có tác dụng . San dẫn nó đi , nhưng tự dưng nó nảy ra ý trả thù khác , nó quay lại kêu hắn ( lúc đó hắn đang đi vào lớp ) (Bà này , người ta tới cửa rồi mà cũng không tha ) :

- Này ! Nhóc play boy hàng lởm ... ơi ...

Hắn quay qua , trừng mắt nhìn nó . Một lần nửa nó cười ha hả :

- Làm gì nhìn chị gớm thế cưng ! Muốn gì thì nói , chị nghe mà . ( Chẳng hiểu tại sao đoạn trên kêu người ta mà đoạn này lại hỏi vặn lại người ta nữa _ _! )

- Cô có tự tin quá không đấy ? Vịt bầu xấu xì mà tưởng mình là thiên nga chắc . Dở hơi ! ( Hắn nói một hơi , ko cho ai xen vào )

- Đồ gấu lắm lông , thế cậu tưởng mình xinh zai như mấy đứa con gái nó lẽo đẻo theo cậu khen à ? Gớm thế nhỉ ? Tội cậu quá ! Bệnh hoang tưởng nặng rồi đó ( Nó cũng không vừa ! )

- Ừ , để rồi xem con gấu lắm lông này vạch sạch lông con vịt bầu xấu xí như thế nào nhá ! Chừng nào cô còn học ở đây thì ngày đó càng u ám ấy ( Hắn đe doạ )

- Thế cậu chưa nghĩ tới cảnh con vịt bầu nó cạo trụi lông con gấu à ? Để xem cậu làm gì đc tôi nào ( Nó thách thức ... )

- Để rồi xem ...

- Thì đang xem này , xem cậu làm gì được tôi nào ? ( Nó châm biếm )

- Cô ... cô ...

Hắn giơ tay lên , định đấm nó nhưng nghĩ kĩ lại thì dù gì nó cũng là con gái nên không ra tay . Thấy hơi căng , ông Chan kéo hắn vào lớp rồi nói với nó ( ông này còn có tình người , chưa đến nổi mất hết nhân tính ):

- Mày cẩn thận đấy ! ( ông Chan nói cho bỏ ghét ) ( ông này bênh bạn bè mà không bên em mình kìa )


Rồi San kêu nó đi kẻo hết giờ , nó nhìn ông San nói gấp
- Này , mày nói với mẹ là tối nay tao về khuya , đừng có đợi tao ăn cơm .

Một góc sân của trường trung học phổ thông quí-sờ-tộc ( ) Nights :

Tham quan một vòng trường , mỏi rụng rời . Thằng ôn dịch này nhìn thân hình cũng bình thường mà khoẻ như trâu nước . Vừa xoa chân nó vừa lẩm bẩm : " Mẹ kiếp cái trường to thế chứ ! Đi tổ mỏi chân ... " . San đi lại chỗ máy bán hàng tự động mua một chai nước suối ( thằng này đúng là gớm thật ... mua cho mỗi bà Yun , mình chẳng uống ) , đưa chai nước suối lạnh cho nó . San nói :

- Lâu rồi không gặp nhìn em khác hẳn ra nhỉ ?

- Đã lâu đâu , 4 tháng trước anh còn lại nhà em chơi với anh Chan mà ( cô vừa nói vừa lột vỏ chai nước suối ) .

- 4 tháng mà nhìn em người lớn ra ấy nhỉ ? ( San nói tiếp )

- Nhờ đi chơi over night đấy thôi ! Anh không đi chơi over night hay gì mà không biết điều đó ? ( Nó nói với vẻ mặt bình thường , mà thật ra thì nó đang khinh khỉnh thằng ôn dịch này ý )

- Có chứ ! Nhưng dạo này hơi ít , quán bar anh hay đi đóng cửa rồi . Đi mấy quán khác thì dùng thuốc lắc mất ! Hồi đấy anh sốc thuốc một lần rồi ( Chơi tới mấy chất này cơ đấy , chào thua mấy thằng quí-sờ-tộc này luôn )

- Thế tối nay đi với em không ? Quán bar này em quen , em chơi ở đây được 6 tháng rồi . Bà chủ là mẹ của bạn em , đảm bảo không thuốc lắc , mà nếu có cũng chẳng đến nổi phải sốc thuốc

- Thế tối nay 7h anh lại nhà đón em nhé !

- Thế 7h tối anh đứng dưới đi , rồi phone cho em ... em xuống dưới nhà ( Nó vừa nói vừa đưa chai nước suối lên miệng nóc ọc ọc )

- Ừ , thế cũng được ... Mà em đã quen trường mới chưa nhỉ ? ( Thằng ôn dịch chuyển chủ đề khéo léo )

- #@$%[email protected] ( Nói tàm phào , chuyện trên trời dưới đất ý . Cho phép tớ lượt qua khúc này để tránh gây nhàm chán )

Cuộc nói chuyện với San lúc đầu thì hơi tẻ nhạt , còn lúc sau thì vui hẳn ra . Thằng ôn dịch này tếu lâm với pha trò hay dễ sợ , nó cười đến nổi quăng luôn chai nước suối . Suy nghĩ một hồi nó nói :

- Trên xe ( hơi ) của anh có để mấy con thú , con mèo hay con nào đấy đáng yêu không ?

- Cứ chứ ! Em thích chúng à ? Thế thì anh để nhiều thêm cho em ( San nói với cái giọng đùa đùa )

- Thế thì phiền anh bỏ hết ra dùm em . Tối nay đến đón em mà trong xe anh có con nào là em đếch lên đâu . Nhớ đấy ! tuyệt đối đừng mang thứ gì dễ thương trên xe đấy ( Nó nói với cái giọng nghiêm túc cực kì )

- Ơ , chẳng phải con gái hay thích mấy món đó sao ? ( San được 1 phen trố mắt ngạc nhiên nữa ).

- Đối với bọn nó là thế , nhưng với em thì không . Mà làm gì anh hỏi nhiều thế ? ( Nó bắt đầu thấy bực bội khi có người săm soi nó)

- Em đúng là lạ thật đấy ! Lần đầu tiên anh thấy đứa con gái lạ như em . Biết em từ nhỏ mà chẳng biết em lạ lùng đến thế ... ( San nói chậm rãi )

Cháp 3: Mọi chuyện là hậu quả của cô...

Nó không nói gì nữa , theo sau San để lên lớp . Chậc , bỗng dưng nó cảm thấy ngán học . Dù gì cũng bị lộ rồi , ăn tán cũng quen rồi thì dại gì mang kính , tết tóc , ngồi đủ tiết trong lớp với mặc cái váy dài hơn đầu gối kia nữa . Nó quyết định cúp tiết , nó quay sang nói với ông San :

- Em không học tiết này nữa . Lý do gì thì anh bịa đại ra cũng đc , xong tiết cuối phiền anh mang cặp da em xuống phòng y tế dùm .

Ông San chưa kịp phản ứng gì nó nó đã quay người đi đến phòng y tế rồi ( Bà này trơ trẽn thật á ).

Trong lớp 10V , bàn cuối của Hải Đăng ( hắn - Jun ) :

Hắn ngồi trong lớp , chân gác lên bàn , tích cực suy nghĩ về cách trả thù nó . Hắn sẽ hành hạ nó ... nhất định phải xem bộ mặt thảm thương của nó , rồi lúc nhìn thấy hắn sẽ cười hả hê - Hắn mường tượng . Hắn chợt nảy ra sáng kiến , hắn bỏ chân xuống rồi khìu ông Chan :

- Mày biết con đấy nó sợ cái gì nhất không ?

- Con đấy thì nó mà sợ cái gì Cả rắn nó còn bắt tay không , rồi nó bảo osin chặt làm tám khúc cho nó chơi . ( Vừa nói ông Chan vừa hồi tưởng lại cái cảnh đó , ông cười như điên ).

Hắn thấy cái cảnh này quen quen nhưng chẳng cần nhớ để làm gì ( Cái này không hiểu thì đọc tiếp mấy chap sau để hiểu ) . Hắn nói tiếp với ông Chan :

- Thế thì tao phải dùng biện pháp mạnh với nhỏ đó rồi !

Ông Chan nhăn mặt :

- Tuy là tao ghét nó , mày muốn làm gì thì làm nó ... tao không quan tâm . Nhưng tuyệt đối không được làm nó khóc , nó mà khóc vì đầu mày bay với tao

Hắn trố mắt ếch ra ngơ ngáo , rồi hỏi :

- Khóc thì đã sao ? Con gái khóc là chuyện thường tình mà ( Ông này ngây thơ thấy gớm - bộ trước giờ con gái khóc nhiều lắm à )
- Nó khác với mấy đứa con gái tầm thường đó . Từ hôm sinh nhật 5 tuổi tới lớn nó chỉ khóc một lần duy nhất ... ( Hình như ổng vừa nhớ ra điều gì , rồi nói tiếp với hắn ) Mẹ kiếp , sao tao nói nhiều thế này ... .

Hắn nhìn ông Chan , biết là có moi thêm gì cũng vô ích . Hắn đứng dậy hỏi ông Chan :

- Mày xuống phòng y tế cúp tiết này không ?

- Không đi , ở đây ngắm gái xinh (Ông Chan vừa nói vừa đảo đảo con mắt về tứ phía của lớp - Nhấn mạnh là tớ nói lớp ổng toàn girl xinh ở chap 1 rồi đấy)

Rồi hắn đi xuống dưới một mình , giáo viên cũng chẳng nói gì cứ thể mặc cho hắn đi mà không xin xỏ một tiếng nào . Trên đường đi xuống phòng y tế , đi ngang lớp nào hắn cũng được đám con gái nhìn . Có một số lớp , đám con gái khích quá còn nhảy ào ra cửa sổ để kêu la tên hắn . ( Nói hơi quá , nhưng thật là hắn rất đẹp trai ... không có một cô gái nào có thể giữ bình tĩnh trước sức hút của hắn được , mà hình như có 2 - là Duri ( sau này xuất hiện ) và Yun ( nó ) ) .

( Mà tớ nói sơ sơ về quy tắc cặp bồ của hắn nhớ . Hắn cực kì thích lăng nhăng nên ai đề nghị xin làm quen ( nếu hắn thấy vừa ý ) đều ok . Còn không vừa ý thì sẽ lạnh lùng từ chối với lý do là không đủ tiêu chuẩn của hắn . Thời gian cặp bồ của hắn trên quy tắc là 5 ngày đổi 1 em , những đứa cứng đầu không chịu chia tay hắn sẽ đẩy sang cho mấy thằng bạn trong đội bóng rổ xử lý , muốn làm gì cũng được ... hắn không quan tâm ) .

Phòng y tế trường Nights :

Nó nằm trên giường trắng ở phòng y tế lim dim . Mới đầu vào phòng y tế thì chẳng thấy ai , nó nhìn quanh rồi đi 1 mạch đến căn phòng chứa giường bệnh . Nó vén lớp màng màu trắng rồi nhảy phịch lên giường ngủ .

Phòng y tế trường này rộng , thoáng lại đầy đủ máy móc hiện đại và ánh sáng . Vừa bước vào phòng sẽ thấy bàn làm việc của cô y tế , đi tiếp có 2 căn phòng . Một phòng là kho thuốc và 1 phòng là phòng bệnh . Phòng bệnh gồm nhiều giường bệnh xếp gần nhau ( tất nhiên là cách nhau ít nhất 1m ) và được bao quanh bởi rèm màu trắng .

Đang lim dim ngủ , nghe tiếng lục cục mở cửa phòng bệnh . Nó ngồi dậy và nhìn xem là kẻ nào . " Kẻ đó " vén tấm rèm trắng bước vào ... thì giật mình , đúng là " oan gia ngỏ hẹp " ... " hai kẻ không đội trời chung " lại gặp nhau ( Bây giờ các cậu biết " kẻ đó " là ai rồi hén , là hắn chứ ai ) . Hắn nhìn nó rồi nhíu mày nói :

- Tưởng ai đang nằm đấy , thì ra vịt bầu đang ấp trứng ( Hắn nhấn mạnh chữ vịt bầu đang ấp trứng nhé ! ) ( Ông này châm biếm người ta vừa vừa thôi )

Nó nhìn rồi nhếch răng cười khinh :

- Thế mà có con gấu lắm lông nhìn con vịt bầu đang ấp trứn đấy !

Hắn tức giận bước lại gần nó ( lúc này nó đang ngồi trên giường nhớ ) , xô nó xuống giường ... hắn leo lên người nó ( Đừng nghĩ là cảnh nóng nhé , oan cho tớ đọc tiếp đi rồi các cậu sẽ hiểu ) . Do bất ngờ , nó chưa kịp giữ thăng bằng , đã nằm bẹp dí ở trên giường . Hắn kề mặt mình sát mặt nó :

- Sợ không nào con vịt bầu xấu xí ( Ông này đùa hơi quá ! )

Nhưng sự thật không như dự đoán , nó mở mắt trao tráo nhìn hắn . Kế hoạch đổ vỡ , quê không thể nào chịu được , hắn bèn nói một câu lật ngược tình thế :

- Hoá ra là quen rồi ! Play girl có khác ấy nhỉ ?

Nó nghe được câu nói này , nếu bạn bè nói thì không sao ,nhưng người nói câu này lại là hắn . Nó cảm thấy mình bị khinh bỉ và xúc phạm không khác nào một ******* ( Cho tớ xin lỗi , chữ này hơi bậy bạ tí ) . Nó giơ tay lên đấm thẳng vào bụng hắn ( bà này thích đánh vào bụng ế nhể ) . Đau điếng , hắn la choai choai ,ôm bụng , nhảy xuống giường và lẩm bẩm chửi vài câu nói tục . Rồi nó nói :

- Gấu lắm lông thì con nào mà thèm , cho còn sợ nhỡ lông rụng thì làm sao quét sạch nhà ấy chứ ( Bà này cũng chẳng vừa gì )

Hắn điên tiết lên , xông vào móc họng nắm tóc nó . Nó cũng chẳng vừa , vừa móc họng vừa đạp liên hồi vào bụng hắn .( Con lại 2 ông bà , đánh nhau mà cứ như con nít thế ) Thế là chiến tranh giữa anh chàng play boy và cô nàng play girl bắt đầu . Đánh nhau một hồi hai đứa đuối sức , thở hổn hển , xem vậy chứ ai cũng còn ý chí " đánh bại kẻ thù " . Tóc nó thì rối tung , quần áo lếch thếch , mặt có vết xước và tay chân thì có vài vết bầm tim tím . Còn hắn , đầu tóc hẳn cũng rối tung , miệng hắn chảy máu , đôi bông tai đeo bên phải bị nó giật mạnh ra đau điếng ( hên là không chảy máu ) , tay chân hắn cũng có vết bầm do nó đạp liên hồi vào .

Hơi đau , nó với hắn đứng dậy lấy dụng cụ sơ cứu . Hai người tự ai lo thân người nấy . Một hồi sau , không hẹn mà nói :

- Mọi chuyện là do cô/anh gây ra .

Lườm nhau , họ lại nói cùng lúc :

- Đừng có mà nhại theo tôi .

Rồi lại cùng lúc một lần nữa :

- Mọi chuyện là hậu quả của cô/anh . Đừng có mà đổi thừa cho tôi !

Máu điên nổi lên , hai người lại xông vào đánh nhau tiếp . Mặc kệ vết thương vừa rồi , họ lao vào đánh nhau " bán sống bán chết " ... ( Chết thì không biết đâu đấy)

Chap 4: Quá khứ

Phòng bệnh y tế : Có hai người thù nhau đang ...


Đánh nhau một hồi cũng mệt mỏi ... tay chân nó rụng rời . Lần đầu tiên đánh nhau mà nó lại cảm thấy thế , ý chí muốn đánh tên khùng này vẫn còn đó ... có khi còn mãnh liệt hơn ấy chứ nhưng sức khoẻ không cho phép . Nó thở hổn hển nhìn " thằng con trai đáng ghét " đang ngồi ở cái giường cạnh bên nhìn nó thò lõ ( Tàn trận rồi nên mỗi người một giường lấy lại sức ấy mờ ) , nó ước gì mình được cắt trụi cái quả đầu vuốt keo của hắn . Nó vừa nhìn vừa nhăn mặt khó chịu , mặt đỏ gay lên tức giận . " Tức chết được , tức quá đi mất ! Bà mẹ thằng khùng này mạnh như trâu . Biết mình là con gái vẫn không nhẹ tay một tí . Bố láo nó , mình mà lấy lại sức trước nó mình đánh nó lòi phèo " - Nó nghĩ trong cơn thịnh nộ ( Lạy bà Yun , bà hổ báo thế thằng nào dám yêu ) .

......

Còn hắn , hắn cũng đang thở hổn hển . Hắn nhìn con điên đầu tóc bù xù vừa đánh hắn , ức đến nổi máu muốn lên tới não . Hắn càng ngày càng thấy ghét nó thêm , hắn chẳng ưa gì mấy con gái ngang ngạnh như nó . Hắn chỉ thích mấy đứa con gái nào chìu ý mình , xinh đẹp và dịu dàng ( Con trai thằng nào cũng thế , rõ chán ) . Thở đều đều , cơn giận được giải toả phần nào . Hắn nghĩ ngợi : " Con này mình phải dạy cho nó bài học , con gái gì mà như bà chằn ... mai mốt mướn mình cũng chả dám yêu đương gì với nó . Mà nó mạnh thật , mình đánh nó bao nhiêu nó trả lại bấy nhiêu ... Đau rên người . Mai phải trả thù thôi ! "

Rồi hắn với nó lấy lại sức hẳn , nhìn nhau với ánh mắt loé lửa ( có khi ra điện cũng không chừng ) . Không hẹn mà lại nói chung một lúc lần nữa :

- Đồ dở hơi thích đánh người

Hai người nhíu mài lại ( Chắc lại " lên máu " rồi đây ) , nó nói :
- Đồ gấu lắm lông , đen hôi thích nhại lại lời người khác .

Hắn đớp ngay :

- Con vịt bầu thích cạp mỏ của người khác mà nói thì đừng có mà noí ai .

- Anh ... anh ... Tức chết đi mà ( Nó thể hiện rõ cái giọng tức giận ra )

Hắn hài lòng vì lần đầu tiên mình thắng được nó ( Để ý lại thì toàn hắn gây sự trước , còn Yun chỉ đáp lại nên Yun thắng hoài là chắc rồi ! ). Hắn lại nói với cái giọng " chả thèm quan tâm "...

Lên Đầu Trang

TRANG 2


XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
TRÊN DI ĐỘNG

WWW.GIAITRI321.PRO