NGẪM...
Xuống Cuối Trang

Chap 20:

- Mày điên hả?! Đánh nữa là nó chết đó!!!- thằng Mẫn dùng hết sức nó để kéo tui ra
Giật mình, thằng tóc đỏ nằm đó, tui thảy cây gậy bóng chày xuống đất rồi ngồi phịch xuống đất thở dốc.
- Giờ tính sao đây thằng bò?- thằng Mẫn khều khều tui
- Lấy nước tạt cho nó tỉnh dậy chứ làm gì?- tui gắt
Nó nghe vậy, lấy nước tạt lấy tạt để, lát sau thằng tóc đỏ tỉnh dậy, ho sù sụ.
- Đứng dậy! Nhanh!- tui xốc mạnh nó
Từ từ nó cũng đúng dậy được, loạng choạng một hồi nó cũng trụ được. Nó thở hồng hộc không ra hơi, mặt hơi bầm một chút, vả lại tui chỉ canh đánh vào người nó thôi.
- Từ nay đừng có mà lảm nhảm chuyện đánh nhau với tao, tao không có hứng đâu.
Nói đoạn, tui hất nó xuống sàn nhà rồi bỏ đi. Thằng Mẫn nhìn tui, có lẽ nó chưa bao giờ thấy tui say máu tới như vậy.
- Ê, nay mày làm gì mà nóng dữ vậy?- Nó đi ngay đằng sau
- Tao không biết...- tui thở dài, ngước mặt lên trời
Đang đứng thì đứa nào vỗ vai tui cái "Bộp", ngoảnh lại thì thấy con bé Vi đứng đó nhìn hai đứa tui trân trân.
- Gì vậy người yêu bé bỏng của lòng anh?- thằng Mẫn nhìn Vi, cất tiếng gáy
- Bé bỏng cái đầu ông, đi chỗ khác để tui nói chuyện với anh T.- Vi đẩy thằng Mẫn qua một bên, quê xệ, cu cậu đi ra chỗ khác mà chửi trời, oán đất.
Vi nhì thằng Mẫn, che miệng cười rồi nói với tui:
- Hôm qua anh có hẹn với chị Linh phải không?- con bé hỏi
- Ừ, sao em biết?- tui ròn xoe mắt nhìn Vi, ngạc nhiên
- Hôm qua em đứng ở trên phòng nhìn xuống thấy anh, đợi cả tiếng chứ ít gì.- đột nhiên Vi nhăn mày
- Vậy em biết chị Linh hôm qua đi đâu không?
- Đi bệnh viện thăm anh Đông, chị Linh dặn em đừng nói với anh nhưng mà em...
- Thăm...thăm cái gì chứ?- tui giật mình
- Thăm bạn trai của chỉ chứ gì.- Vi tròn xoe mắt nhìn tui, chắc con bé chưa biết chuyện giữa tui và Linh, có lẽ nó nghĩ hai đứa tui chỉ là bạn bình thường.
- Thằng đó...nó bị làm sao?- tui run run, mặt đỏ bừng, từng hơi thở nóng hầm hập
- Em không biết, nghe nói là đi đá bóng rồi chấn thương hay sao á. Mà làm gì anh cuống cuồng dạ? Hổng lẽ anh thích chị Linh?- Vi nheo mắt nhìn tui
- Không có gì đâu. Thấy Linh không tới thì hỏi thôi, bạn bè không mà.- tui cười gượng
- Thiệt vậy sao?
- Ừ.
- Vậy bạn bè cũng phải trả công cho người đưa tin đã. - Vi chu môi tinh nghịch
- Cái gì nữa đây?- tui trợn mắt
- Dẫn em đi ăn trả công. Cái tiệm yogurt mới mở gần nhà ăn ngon phải biết, anh mà không ăn là vứt cả cuộc đời, lát nữa đi nha.
- Vậy rốt cuộc là cô đi hay tôi đi? :/
- Hì hì, nhớ đó, chiều nay 6h, qua nhà em, nhớ nhấn chuông đó.
Nói rồi con bé chạy vội đi. Thằng Mẫn thấy Vi đi rồi, nó mới bắt đầu càu nhàu với tui:
- Mày ăn cái éo gì mà hút gái như nam châm hút sắt vậy?
- Hút hút con khỉ, cái túi tiền của tao hút dạ dày của tụi nó thì đúng hơn.- tui gạt phắt
- Thôi mày, có người đẹp đi chung là vui rồi, nhăn nhó gì?- nó bá vai tui, cười gian xảo
- Mày bết gì mà nói.- tui gầm gừ
- Sao dạo này tao thấy mày cộc cằn hơn trước quá chừng. Có bệnh trong người à?
Kệ nó, tui không thèm trả lời. Khoác balô đi trước.
Về nhà, tui gọi ngay cho Linh. Vẫn không bắt máy. Tức nổ đom đóm mắt, chỉ muốn chửi thề. Đi tắm, lát nữa qua tận nhà nói chuyện luôn. Tắm xong, lấy mấy cuốn sách tranh thủ làm bài tập, có vật gì cồm cộm trong ngăn trước, tui lấy ra, cái gói nhỏ đựng viên đá của Như. Tui đặt trên lòng bàn tay, ngắm nghía, nghĩ ngợi một lúc, không biết Như đưa cho tui viên đá này lí do là vì sao. Cho viên đá vào túi quần, tui ngồi vào bàn làm bài tập.
Năm giờ ba mươi, bắt xe buýt đến nhà Linh.
Xuống trạm, bước đến trước cổng, tui nhấn chuông. Năm phút sau, Vi ra, con bé mặc cái áo sơ-mi trắng, cái quần jean loại ngắn cũn cỡn mà con gái hay mặc, lại còn rách lên rách xuống nữa.
- He he, sin lỗi, em đang trang điểm.- Vi cười
- Đi từ đây ra đầu ngõ mà cũng trang điểm...- tui lầm bầm trong miệng
- Con gái thì người ta phải luôn luôn đẹp từ đầu đến chân, ai như anh, đàn ông con trai gì mà lôi thôi lết thết. Đi chơi với em mà chân mang dép lào, mặc cái quần rách như xơ mướp.- Vi tặng cho tui một tràng nhận xét
- Em tưởng em không rách chắc, cái quần đã ngắn có một mẩu mà còn rách nữa. - tui cãi lại
- Anh đó anh là cái đồ...
Rồi thì hai chí chóe cãi nhau suốt cả đoạn đường đi đến tiệm yogurt.
- Anh đó nha, anh là con trai không ga-lăng, không biết thương cho con gái...v..v...
Đứng trong tiệm, chỗ đông người mà cãi nhau được.
- Thôi, tôi sợ rồi. Cô ăn gì thì chọn giùm tôi đi cô hai.- tui chấp tay vái vái
- Hứ...- Vi giằng cái ly rỗng từ tay tui rồi múc yogurt, rồi đi vòng vòng lấy thêm các thứ như kẹo dẻo, sô-cô-la...
Đã mời ăn mà tui còn phải cầm ly yogurt đi theo để cho Vi gắp kẹo. Được cái là tui kết món kẹo dẻo ở đây, hễ Vi múc để vào ly bao nhiêu là tui ăn hết bấy nhiêu để rồi :'' Nãy giờ em lấy quá chừng luôn, sao kẹo dẻo đâu rồi hả? Cái đồ ăn vụng xấu xa!" Cứ vậy mà Vi hét toáng lên rồi đấm tui thùm thụp. Nhưng mà nhẹ hều, không đau đớn gì, tui chỉ biết cười nhăn răng.
- T, anh định sau này làm nghề gì?
- Sao?- ngóc đầu lên, miệng vẫn nhồm nhoàm nhai kẹo dẻo
Bỗng dưng Vi cười, rồi nhẹ nhàng đưa khăn giấy quệt lên má tui.
- Đàn ông contrai, ăn mà không dính tứ gì hết, dính đầy miệng kìa.
- Ờ...anh đó giờ lẩn thẩn lắm, mà hồi nãy em hỏi anh gì?- bỗng dưng tui cảm thấy bối rối
- Em hỏi anh sau này muốn làm nghề gì?
- Anh à....không biết...anh chưa tính tới đó. Còn em thì sao?
- Em? Em định thi vào ngành y.
- Nói cho mà biết nha...- tui nheo mắt
- Sao?- Vi hỏi
- Sau này làm bác sĩ thì phải mang cái kính cận dày gấp mấy lần anh, rồi thì con mắt em sẽ từ từ nhỏ lại, rồi biến mất tiêu luôn.
- Ba trợn quá ông ơi, ở đó mà mắt biến mất tiêu. - Vi phì cười
- Anh thích nghe nhạc không?- Vi chuyển chủ đề
- Cũng thích.- tui nhún vai
- Anh thích nghe nhạc gì?
- Anh cổ hũ lắm, chỉ thích nghe Indie với không lời thôi.
- Ai nói cổ hũ, em cũng thích nghe nhạc Indie nữa.
- Hả? Vậy em biết bài "Elephant Gun" không?
- Của Beirut phải không?
- Ừ, anh thích bài đó lắm.
- Em cũng vậy.
Vi cười tít mắt, tui cũng vậy.
Ăn yogurt xong, nhà ai người nấy về.
Ở nhà, nằm trong phòng suy nghĩ về buổi hẹn lúc nãy, chợt giật mình, từ buổi hẹn đến giờ mình bị Vi hút mất hồn rồi, quên luôn cả việc hỏi nhờ Vi liên lạc với Linh...không lẽ...


Chap 21:

Thứ 7......
Nằm trên giường ngủ say sưa bỗng dưng rớt cái "bịch" xuống đất...Lồm cồm bò dậy nhìn đồng hồ, mới sáu giờ sáng, còn sớm chán. Lại lăn ra ngủ tiếp. Đột nhiên cái điện thoại reng, số của chị Hạnh, gọi gì giờ này trời?
- Em nghe.... - tui rên rỉ
- Làm gì mà thấy ghê vậy em, bệnh sắp chết hả?
- Bệnh nặng lắm chị, bị bỏ đói nữa, mua cái gì cho em ăn đi...
- Dậy đi ông, lát chị qua chở đi ăn.
- Sao linh vậy, em mới vừa nhắc xong.
- Tại nay con bé Vi nó đòi chị chở nó đi Disneyland, nên chị cho em đi ké. - chị cười
- Em biết mà, tốt lành gì, toàn ăn ké của người khác, em ở nhà. - tui nhăn nhó
- Ừ, vậy thôi, mấy người không đi thì có đứa nào nó buồn chứ không phải tui à nghen.
- Ai buồn? - tui ngóc đầu dậy, tỉnh hẳn
- Ai biết, giờ có đi hay không để chị nói cho nó biết một tiếng.
- Ai vậy chị? - tui nài nỉ
- Thì đi rồi biết.
- Rồi, rồi, em đi. Em đi liền. Chừng nào chị qua?
- Nửa tiếng nữa chị qua, chuẩn bị mau đi.
- Rồi, đợi em tí.
Bay ra khỏi giường, tui chạy đi đánh răng rửa mặt. Xuống nhà, nấu mì gói ăn. Vừa ăn xong tô mì, chưa kịp chùi mép thì tiếng coi xe inh ỏi trước nhà. Biết là chị Hạnh, tui xách giày chạy ù ra, sợ trễ.
Vào trong xe ngồi, tui hỏi chị Hạnh:
- Sao đi sớm quá vậy chị?
- Từ đây tới đó đi mất hai tiếng, rồi còn mua mấy thứ đồ lặt vặt nữa, nên đi sớm cho tiện.
- À...ra vậy, mà chị nói em mà không đi thì đứa nào buồn đâu? - tui hỏi
- Đó, ngay đằng sau em đó, hỏi chị em tụi nó coi đứa nào buồn.
Nghe chị Hạnh nói vậy, tui quay ngoắc xuốn phía sau nhìn. Hai cô nàng nhìn tui cười cười, con bé Vi loi nhoi, nhoài người lên ráng búng bằng được một cái vào mũi tui mới chịu.
- Bất ngờ chưa cưng? - Vi cười
Linh thì ngồi đó, chỉ nhìn tui cười mỉm mà không câu nào.
"Đi Disneyland rồi mình chơi gì?", "Chị tính mua đồ ăn ở đâu?", "Hôm qua em thấy anh kia trong Macy's quá chừng đẹp trai luôn!", đúng là đàn bà con gái, gì chứ tám chuyện là hay nhất. Hơn hai tiếng đồng hồ mà có ai cho hai cái lỗ tai tui được nghỉ đâu, nhắm mắt thiu thiu ngủ thì bị Vi đưa tay "Bộp!" cho một cái vào má. Giật mình tỉnh dậy:"Thằng nào? Con nào đánh tao?!" Vậy là cả ba chị kia cười rần rần, tui thì không hiểu mô tê gì cả, nhu thằng ngáo ộp.
Tới nơi, chị Hạnh đi mua vé, tui thì đứng đó với hai nàng. Không biết làm sa để nói chuyện riêng với Linh đây, khổ quá.
- T, sao anh không nói chuyện với chị Linh? Em tưởng hai người là bạn chứ.
- Ừ, thì là bạn, hè hè... - tui cười gượng gạo
- À, Vi à, chị Hạnh kêu làm cái gì kìa. - tui nói với Vi rồi chỉ ra phía chị Hạnh
- Đâu? - con bé ngây thơ hỏi
- Đó, hồi nãy chị Hạnh ngoắc em đó, lại đằng đó hỏi thử đi.
- Ừ, biết rồi. - Vi chạy đi
Vậy là dụ được em ấy đi, chỉ còn phải đối phó với cái em mà dám làm tui điên đảo mấy ngày nay.
- Mấy ngày nay làm gì mà không nghe điện thoại anh? - tui nhìn Linh
- Em...em...
- Sao?
- Em sợ anh giận, rồi la em nên...nên...
- Nên em giấu nhẹm rồi không thèm báo anh một tiếng là em đi thăm thằng Đông à?
- Sao anh biết? - Linh bất ngờ
- Vi nói cho anh biết, em biết là anh lo cho em cỡ nào không?
- Em...em xin lỗi. - Linh cúi đầu xuống, mặt buồn rười rượi
- Xin lỗi cái gì hả đồ ngốc?
Nói rồi, tui ôm ghì lấy Linh, người em ấm quá. Mái tóc em tỏa hương thơm đến kì lạ
- Em không sao là anh yên tâm rồi... - tui nói nhỏ vào tai Linh
- Anh không giận em nữa hả? - Linh ngước mặt lên nhìn tui
- Không, ai mà giận nổi cô, cứng đầu. - tui cười
- Hì... - Linh cười
- Nhưng hứa với anh một chuyện, từ nay em đừng qua lại với thằng Đông nữa.
- Nhưng...
- Không nhưng nhị gì hết, em là của anh cũng như anh là của em.
- Ưm...em biết rồi...em là của anh - Linh dúi đầu vào ngực tui...


Chap 22:

- Ôm đủ chưa? Định ôm anh tới khi nào đây?-tui hỏi
- Hứ, hông thèm, em đi với chị Hạnh.- Linh nhăn mặt rồi toan bỏ đi
- Mà trời lạnh, ôm chút nữa cũng không sao.- tui giữ Linh lại rồi thì thầm vào tai em
- È, anh là đồ lươn lẹo.
- Không lươn lẹo thì làm sao cưa đổ được em.- tui cười
- Thôi đi chơi đi ông, nói quoài.- Linh cốc đầu tui một cái rõ đau rồi chạy đi.
Tui cũng chỉ biết cười trong đau đớn rồi đi theo Linh. Mua vé xong thì cả đám đi chơi, cơ man là trò. Cầm cái bản đồ nhìn mà hoa cả mắt, một loạt danh sách cái trò. Đưa cho Linh thì nàng cũng không biết nên chọn trò nào, chị Hạnh với Vi cũng y chang. Thua. Cuối cùng chị Hạnh dẫn cả đám đi...tàu lửa. Nói vậy thôi chứ tàu này chở khách tham quan, đi vầy đỡ mỏi chân. Ngồi trên trên tàu, chị Hạnh với hai cô nàng kia thì lấy điện thoại chụp ảnh tự sướng. Tui thì nhìn ba cô nàng trân trân như thằng vô cảm. Cuối cùng cũng không tránh khỏi, tui bị lôi đầu vô chụp chung. Chụp hình chung với chị Hạnh thì bị xoa đầu, còn với hai nàng kia thì bị bẹo má, thúc sườn, đau thấu trời thấu đất mà có dám kêu đâu, toàn phải nén đau mà chịu cười mếu máo. Đi xong một vòng khu Disney thì xuống, bắt đầu đi chơi nào.
Chơi thì nhiều trò lắm, ai mà nhớ nổi để kể, chỉ có vài trò là "đặc sắc" nên tui mới nhớ mà kể.

Trò thứ nhất:"Cướp biển vùng Ca-ri-bê"
Trò này thì cũng giống như là cái trò Cung con Phượng ở Suối Tiên (chắc là trò Cung con Phượng ).
Đại loại là ngồi trên chiếc thuyền rồi thì nó bắt đầu chạy đi, qua nhiều chỗ, rồi trên bờ có mấy cái hình nhân hình cướp biển rồi các thứ...blah...blah...
Chơi cái này thì tui ngồi kế Vi, cóc hiểu làm sao mà hai cô kia bàn chuyện làm móng say mê tới mức đẩy Vi xuống ngồi chung với tui. Đành chịu vậy, đi được một đoạn thì con bé chỉ chỏ đủ thứ "Anh T, anh T, đằng kia có thằng cướp biển bị treo lên kìa"-"Anh T, anh T, thấy Jack Sparrow không anh? Nó đứng đứng đằng kia kìa!". Rồi thì anh T cái này, anh T cái nọ, ba lăng nhăng lên, tui cũng không biết đường mà nói sao, chỉ biết "ờ" cho qua Tới lúc thuyền đi qua chỗ giao chiến của hai phe cướp biển, hai bên cơ man là đại bác, đang đi bình yên thì nó bắn cái đùng. Con bé Vi hét toáng lên rồi gì lấy cổ tui, hai mắt nhắm tịt lại. Ờ, cái này cũng ghê thật, tui còn giật mình thon thót huống chi là Vi. Nếu là giật mình mà ôm tui thì cũng không có chuyện gì lớn, đằng này Vi lại dí cả mặt tui vào...ngực (chỉ là áp má thôi, không có ịnh cả cái bản mặt vô đâu ). Ờ, thì phê đó, cũng may là hai cô kia ngồi phía trước nếu không thì tui lại mềm mình với chị kia vì chuyện "ăn phở".
- Ờ...thoải mái thiệt...nhưng mà em buông anh ra được chưa Vi? Lớn quá...ý anh là nghẹt thở quá.- tui thì thầm
- Ơ...- giật mình, Vi thả tui ra, lấu thêm tí nữa là chầu ông bà ông vãi rồi.
Đi xong trò cướp biển, ra ngoài thì chị Hạnh với Linh xúm xuýt lại hỏi tại sao mặt Vi lại đỏ. Vi thì nói: "Em cũng không biết sao nữa...". Còn tui thì nghệt mặt ra:"Có trời mới biết thằng nào làm đỏ."

Trò thứ hai: "Éo nhớ tên"
Cá trò đầy chả có gì vui, chỉ là cả đám đi vào cái lồng có ghế ngồi rồi nó sẽ nâng mình lên khỏi mặt đất. Chụp mấy pô hình kỷ niệm mà quên mợ nó rửa, chán chết. Chị hạnh đi vòng vòng căn phòng, tui thì bị hai nàng Vi và Linh túm đầu chụp tự sướng tiếp. Cầm hộp bắp rang ăn cũng không yên. Đang ăn thì bị Linh giằng mất...để chụp hình , đau khổ, đã vậy còn bị nói:" Anh phải biết hi sinh vì nghệ thuật."


Trò thứ ba: "Ngôi nhà ma." (Chắc vậy )
Trò này mới vui, cả đám xếp hàng dài cổ đợi tới lượt vào ngôi nhà ma, ngườ đông như kiến. Cuối cùng cũng được vào. Ban đầu đi bộ, hình như là đi vào cánh cổn lớn rồi sau đó là vào căn phòng chưng bày tranh thì phải. Ban cũng không có gì, đột nhiên "phụt", đèn đóm tắt hết, tiếng người la ó nghe mà nhức óc. Rồi đèn bật lên, hình mấy ma ở đây hiện ra bay tứ tugn, rồi nó hú, nó hét...blah...blah các kiểu. Nhóm một trai, ba gái, chàng trai đã hi sinh oanh liệt vì bị các nàng giành giật và bị bưởi đè cho đến chết...số khổ vãi
Đến lúc đi bằng tàu lửa qua cái hang động thì chị Hạnh bị lạc
Ờ, thì mình chăm sóc hai nàng Linh, Vi thay chị cũng được, còn nhiều cảnh ma lắm :3
Ngồi trên tàu lửa, tui ở giữa, hai nàng hai bên. Đột nhiên thấy "buồn ngủ" nên "vươn vai" ngáp cái cho sảng khoái tình thần thì mấy con má lù lù xuất hiện. Vậy là một lần nữa anh thanh niên đẹp trai, tài năng, sáng chói toàn vũ trụ lại bị "đè", cơ mà mềm vãi :))
Đang vươn vai mà bị như thế thì biết để hai cánh tay vàng bạc, châu báo ở đâu, thôi vì hoàn cảnh nên ta nhờ hai nàng giúp tí cho ta để hộ lên vai hai nàng vậy.
Nói chung hôm đó bị bưởi đè dập nát.


Chap 23:

Đi chơi thì chắc ai cũng nghĩ là vui, nhưng thật ra lại không. Người ngoài nhìn vào, họ cho rằng tui là một thằng số đỏ, may mắn. Ai hiểu được đâu. Ngày hôm đó cũng là ngày tui biết...trong tim tui, hình ảnh của Linh đã mờ đi, mờ lắm.
Chị Hạnh đưa Linh với Vi về nhà trước rồi mới đến tui. Ngồi trong xe, chị hỏi bâng quơ nhiều thứ nào là có người yêu chưa, có ý gì với Vi hay không. Mặc nhiên không nhắc gì đến Linh. Không hiểu tại sao tui lại buộc miệng hỏi chị Hạnh:
- Linh có bạn trai rồi hả chị?
- Ừ, sao em biết?
- Em nghe Vi nói.
- Đúng rồi, như mà thằng đó hách lắm, chị cực ghét nó luôn.
- Em nghe nói não nó có vấn đề phải không chị?
- Ừ, não nó bị bệnh hách.
- Không, ý em là nó bị khối u ở não hay sao chị?
- Khối u gì? Ai nói em vậy?
- L...Linh...- tui run run
- Thằng đó khỏe như trâu, bệnh hoạn gì đâu. Chắc bé Linh nó chọc em đó.
- Chắc...chắc vậy.- mặt tui bắt đầu nóng bừng
- Sao vậy? Em thích nó hả?
- Không, em tò mò nên hỏi vạy thôi.- tui cố gắng nói dối
- Ừ...không qua được mắt chị đâu em trai.- chị Hạnh liếc xéo tui rồi cười hì hì
Tui ngồi trên xe, suy nghĩ, ánh đèn đường hắt vào mặt làm tui thêm khó chịu. Ngồi thừ ra một lúc cũng về đến nhà. Chào chị Hạnh rồi tui thò tay vào túi quần tìm cái chìa khóa để mở cửa. Có cái gì cồm cộm trong túi, lấy ra, viên đá của Như tặng đây mà. Bỏ lại vào trong túi rồi tìm vội cái chìa khóa, ở ngoài lạnh quá.
Cuối cùng cũng vào nhà được, tui đi một mạch về phòng. Đi tắm. Sạch sẽ cái xác rồi tui nằm vật ra giường, nghĩ về chuyện của Linh và có lẽ tui đã bị lừa một vố, không, nhất định ngày mai phải nói cho rõ ràng. Tui không thể chịu nổi cái sự mập mờ giả tạo này nữa. Quá mệt mỏi rồi. Bất giác, tui nhớ đến viên đá. Cầm nó trên tay, tui đưa lên mắt nhìn. “Trong suốt” và “tinh khiết”, tui chỉ có thể dùng hai từ này để diễn tả nó. Không biết ý Như là gì, tại sao Như lại tặng tui viên đá này mà không phải là thứ khác. Nhìn kĩ lại tui mới thấy trên viên đá có một cái lỗ nhỏ phía đầu. Để làm cái gì không biết.
Ngắm nghía một lúc, tui ngủ quên lúc nào không hay.
Trời tờ mờ sáng, vẫn còn đang say ngủ thì cái điện thoại kêu liên hồi, tui giật mình tỉnh dậy, tìm lấy cái điện thoại. Đưa máy lên nhìn xem số đứa nào mà hai mắt cứ díu lại, không tài nào mở nổi. Cái số lạ hoắc lạ huơ, tui tắt máy quăng vào một góc, úp mặt xuống gối ngủ tiếp. Một lúc sau nó lại réo liên hồi, tui tung chăn bò dậy. Chộp lấy cái điện thoại.
- Ai vậy?! Mới 4 giờ sáng mà gọi cái gì?!- tui gắt vào máy
- Em nè, chạy bộ không?- cái giọng của Linh vang lên từ đầu dây bên kia
- Hả...ừ, sao em xài số lạ hoắc vậy?- tui tỉnh ngủ
- Điện thoại em bị hư, nên em mượn điện thoại của Vi nè.
- Vậy giờ anh có di không? Em đang ở dưới nhà anh nè.- Linh nói tiếp
- Đợi tí, anh đánh răng cái.
- Ừ. Nhanh nha, ngoài này lạnh quá.
- Vậy vô nhà đợi anh đi, ở ngoài đó lâu bị cảm nữa, mệt lắm.
- Có ai mở cửa đâu mà vô.- Linh nhắc khéo tui
- Anh xuống liền đây.
Nói đoạn, tui xuống nhà, mở cửa. Linh đứng ở trước cửa, co ro.
- Vô nhà đi...- tui hạ volume xuống hết mức có thể, sợ đánh thức chị chủ nhà lại bị bả chửi thì khổ.
- Ừ. - Linh nhìn tui cười
Hai đứa lên phòng tui.
- Trời ơi, làm gì mà bừa bộn vậy? - Linh nhìn quanh phòng tui rồi cau mày, nhăn nhó
- Ừ thì...làm biếng đó mà. - tui cười gượng gạo
- Anh đi đánh răng với thay đồ đi. Còn đứng đó cười nữa.- Linh bấu vào tay tui
- Ui da, đi liền nè sếp, khó tính quá.- tui đau điếng trả lời
Vào nhà vệ sinh, đánh răng rửa mặt rồi thay đồ. Lúc tui bước ra thì Linh đang dọn phòng.
- Ầy, để đó đi, anh dọn sau. Giờ đi chạy đi.- tui nói
- Không, dọn xong mới đi. Lại đây dọn phụ em coi, còn đứng đó nhìn nữa.
- Ờ.
Vậy là cả hai đứa dọn phòng, có ai mà 4 giờ sáng dậy dọn phòng như vầy không?
Dọn xong, mệt bở hơi tai. Tui nằm bẹp trên giường.
- Anh định không chạy bộ à?
- Cho anh nghỉ chút đi. Mệt quá rồi.
- Anh đúng lười nhất hạng mà. - Linh lại cấu tui một cái
- Nè, lại đây biểu coi.- tui giơ tay kéo Linh ngồi xuống giường.
- Gì?
- Không có gì, cho anh nằm lên đùi.
- Hứ, biết mà, anh tốt lành gì.
- Thì không tốt lành mới có đứa như em lũi vào hốt.- tui nhe răng cười
Linh không nói gì cả, em chỉ che miệng cười khúc khích rồi hỏi:
- Anh yêu em không?
- Tất nhiên là không.
- Ơ...anh dám...
- Yêu làm gì cho tốn kém, cưới luôn cho nó tiện.- tui nói ngay
- Anh đó...chỉ được cái láu cá.- Linh cười rồi cốc vào đầu tui
- Còn chuyện của thằng Đông, em làm sao rồi, không lẽ em định làm bạn gái nó luôn à?
- Em không biết, hôm đi thăm ảnh em thấy tội nghiệp lắm.
- Ừ thì tội, nhưng em nói thật cho nó biết đi, anh chán cái cảnh này lắm rồi, mỗi lần nghe em phải quan tâm hay chăm sóc nó thì anh bực lắm em biết không?
- Em cũng không biết nên làm sao nữa.- Linh thở dài
- Em nên nói thật với nó đi, cứ như vầy anh sợ chỉ có tình cảm hai đứa mình rạn nứt mà thôi.
- Để em suy nghĩ.
Tui nghĩ có lẽ nên nói với Linh chuyện chị Hạnh nói với tui hôm qua.
- Thật sự là thằng Đông không bị bệnh gì, nó vẫn khỏe mạnh phải không?- tui ngồi phắc dậy, cau mày nhìn Linh.
Có vẻ như cảm nhận được điều gì đó, Linh đẩy tui ra, bước xuống giường.
- Em làm gì vậy? Sao không trả lời anh?
- Em...- môi Linh run run, không nói nên lời
- Trả lời anh đi. - tui gắt
- Anh Đông không bị gì cả, ảnh vẫn bình thường.
- Vậy tại sao...- tim tui đập thình thịch
- Em không muốn gạt anh đâu nhưng...nhưng mà anh ép em.- Linh nói, hai mắt ngấn lệ
- Anh ép em?!
- Em...thật sự là em yêu anh Đông! Em không yêu anh nữa! Em chỉ thấy tội cho anh thôi!- đột nhiên Linh hét lên
- Cái...cái gì...?- nghe Linh nói câu đó, tay chân tui rụng rời, quả tim cũng như muốn vỡ ra thành vạn mảnh. Lại một lần nữa tui lại rơi xuống cái địa ngục tối tăm, chết tiệt đó. Cái địa ngục mà cô ta tạo ra dành cho riêng tui.
- Em xin lỗi...nhưng em phải nói thật...em hết yêu anh rồi...
Mặt tui tối sầm, tui mở cửa phòng ra:
- Cô đi về đi...- tui gầm gừ
- Em...
- Biến đi! Tôi đết cần cô thương hại!- tui hét ầm lên
Linh đi vội ra cửa, không quên quay lại nhìn tui...hai dòng lệ chảy dài. Ừ thì người ta thương hại mình mà. Không có nước mắt sao gọi là thương hại.
“Mẹ Kiếp!” là hai từ còn đọng lại trong tim tui sau khi bóng Linh đã đi qua nó.


Chap 24:

- Linh bước đi, cánh cửa đóng sập trước mắt tui. mọi tia hy vọng trong tôi giờ đã vụt tắt, giờ thì chỉ còn chờ 1 điều kì diệu nào đó sẽ sảy ra.
- Chợt kỉ niệm những ngày sưa ùa về trong tui.sống mũi cay cay, cái gì đó tuôn ra từ mắt tui.
- không ! không thể nào! một thằng con trai như tui mà phải khóc vì 1 đứa con gái phản bội như vậy sao. Nhưng em là người đầu tiên làm tui điên đảo.
- Tiếng bước chân….. chẳng lẽ e quay lại. không. Tui không cần em thương hại, nhưng sao tui thấy hồi họp vậy. thưc sự tui muốn em quay lạ và nói đó không phải là sự thật.
- Cọc cọc…. tiếng gõ cửa vang lên. Tui bảo cô biến đi cơ mà cô còn quay lại làm gì nữa. tui và cô chẳng còn gìnữa,tui không cần cô thương hại - tại sao tui lại nói em như vậy trong khi tui còn yêu em rất nhiều. trong tui bây giờ tâm trạng rất là hỗn độn.
- Là em vi nè anh T anh với chị linh sao vậy – viđứng ngoài cửa kêu lên. - vi . có chuyện gì nói anh à, sao em đến đây- vừa nói tui vừa lau những giọt nước mắt còn lại.
- Em đi cùng chị Linh rủ a đi chạy mà anh với chị linh vừa cãi nhau àh, anh không định để em đúng dây nói chuyện đấy chứ - vi phụng phịu, sốt ruột.
- Ờ anh xin lỗi, cửa mở đó em vào đi.- tui cố làm ra vẻ như chưa có chuyện gì vừa xảy ra.
- Ảnh với chị linh vừa có truyện gì đúng không?em thấy anh chị to tiếng lắm – vi đang rất lo lắng. sao vẻ mặt em lúc này giống chị gái người đã làm anh điên đảo vậy.
- Anh T. Em đang hỏi anh đó anh nghị gì vậy? - à ờ không có gì đâu em. tui cố gắng tìm cách chuyển sang chủ đề khác.
- Mà em đến đây lúc nào vậy sao lúc nãy không thấy em.
- Em đi chạy chung với chị linh mà, hồi nãy chị để quyên điện thoại ở nhà chị linh bảo em về lấy nên giờ mới đến thì thấy anh với chị linh to tiếng rồi chị chạy đi luôn rồi.- vi vẫn 1 vẻ mặt rất lo lắng và tui vẫn đang còn 1 mớ bông lung trong đầu và tâm trạng không tốt chút nào
- Anh T anh nói cho em biết đi anh làm sao vậyanh làm em lo này.
- Sao em không đi hỏi chị em đấy – tôi mất bình tĩnh la lớn.
Vi ngơ ngác rồi tự nhiên em khóc. - anh xin lỗianh không cố ý chị là anh đang không bình tĩnh thôi, em về đi – tui hạ giọng.
Vi vẫn khóc, em ôm chầm lấy tui khóc to hơn, em đánh tui vừa khóc vừa nói- chị Linh , chị không còn sống được bao lâu nưa sao a lại làm chị khóc sao a lại làm thế.
- Em nói gì.- Tui đẩy em ra hỏi gấp. chưa đợi en trả lời bất giác tui chợt hiểu ra điều gì đó. Tui chạy , chạy mà không biết đi đâu nhưng tui biết tui cần làm rõ chuyện này.
- Linh em đang ở đâu, sao em không nói gì cho anh vậy.- tui chạy…….
- Em xin lỗi nhưng em không còn sự lựa chọn nào anh T à, anh hãy nhanh quyên em nhé - ở 1 góc phố, 1 cô gái đã bất tỉnh và ngã xuống….


Chap 25:

- T tỉnh dậy đi. T mày làm- Sao mà la lối om sòm vậy- Thằng Mẫn kêu tui tỉnhgiấc. " Mày làm sao , mớ gì mà la lối om sòm kêu tên Linh hoài vậy, bộ màymớ thấy ẻm nưa hả".
- Không có gì đâu mày, bộ mà sao mày lại ở đây hôm nay được nghỉ học mà saođến đây sớm vậy, có chuyện gì hả ? – Tui hỏi nó . " cũng hên có mày gọidậy không thì chả biết bao giờ mới tỉnh dậy được" !
- Mày lẩm bẩm gì vậy T, tao có chỗ này hay lắm đến định rủ mày đi chung giảikhuây. Hê hê... - thằng Mẫn cười gian trá .
- Đi đâu mày, hôm nay tao không rảnh đi linh tinh đâu mày – tui nhăn nhở vừanói vừa ngáp.
- Bộ mày sao nữa đây, nãy mớ người đầy mồ hôi, quần áo thì. Xem mày kìa có còn ra người nữa không, bộ tối qua đi chạy về không tắm hả mày, ghê quá đi -thằng mẫn vừa nói vừa cười.
- Muốn ăn đập hả mày – tui gõ cốc 1 cái vào đầu nó .
Rồi cả 2 dồn nhau quanh phòng.- ủa sao hôm nay thấy phòng mày lạ lạ làm sao không giống hum bữa tao qua. gọn, sao phòng mày gọn gàng quá vậy- nó trố mắtlên nhìn.
- Kệ tao, thui mày về đi tao muốn nghỉ - quay lại giường nằm mệt mỏi.
- Ủa, hay là cô tấm trong qua đào ra dọn vậy, hê hê. Thôi đi phượt không mày? Đi với tao cho khuây khoả.- Mày suốt ngày chỉ có vậy thôi để tao yên mày.
- Thôi mày không thích đi chỗ đó thì kiếm chỗ nào chơi đi bữa nay mới đượcnghỉ ở nhà làm gì cho tổn thọ.- "hay la rà ngoài chơi với nó để quyên đihết truyện không vui

Tui không cần ai thương hại hết nhưng tại sao em luôn xuất hiện trong nhữnggiấc mơ của tui ngay cả khi sau khi làm tui đau, sao những điều em nói khôngphải là giấc mơ luôn đi chứ’.
- Lẩm bẩm gì thế mày. quyết đi chứ- thằng Mẫn tỏ vẻ khó hiểu .
- Được rồi thì đi chơi, nhưng không đi tìm ghệ, tao là con người trong sáng nha mậy.- trong sáng cái đầu mày, rồi đi.- ui da đau tao thằng quỷ , đứng đó ,mày chết với tao - nó cốc 1 cái đau điếng.
- À tao nói mày nghe chuyện này – thằng Mẫn nói.
- Gì nữa đây cha nội . - hôm qua tao mắc ị qua WC ngồi được 1 lúc thì lũ hômnọ mình đánh nó cũng vào làm tao sợ quá tương chúng nó quây tao xén chút tắc ị.
- Rồi sao? Tụi nó đập mày hả – tui hỏi.
- Không ông bà ông vải phù hộ, tụi chúng nó không biết tao trong đó khônggiờ này chắc tao được làm con rể diêm vương rồi. haha – nó cười nham nhờ.
- Hên cho mày đó, giờ tụi mình đi đâu quậy đây? – tui mở bài "Elephant Gun"

- Tao còn nghe trộm được tụi nó nói chuyện đó mày."- tụi nó nói gì kệmợ tụi nó mắc mớ quái gì đến mình cần gì phải quan tâm."
- Tụi nó bàn để đập tụi mình đó, tụi nó khôn rồi từ giờ đi cùng nhau khôngđi riêng lẻ nữa, rồi đập tụi mình đó.- nó nói với vẻ nghiêm túc lắm.
- Đi tao dẫn mày đi chỗ này chơi vừa vui vừa có ghệ để ngắm nè.- mày khôngcó gái không chịu được hả mày – tui nhăn nhó.
- Ê ê ê mày nhìn kìa , là tụi nó đấy, tụi nó còn mang đồ kìa giờ làm saođây- thằng mẫn lắp bắp nói.
- Tao cóc sợ, chiến luôn ! – trong lòng đang không vui tui muốn đập đứa nàođó.
- Điên hả mậy, quân tử trả thù 10 năm chưa muộn, giờ càn không có đồ nữa,chuồn thôi – nó keo tui chạy.
- Ê chúng mày 2 đứa hum bữa đập trộm tao kìa, đuổi theo - 1 thằng trong đámđó nói.
Rồi 6 thằng con trai, 3 đứa con gái đuổi theo 2 đứa tui mệt thấy ông nộiluôn.
- Ê kiếm chỗ trốn đi mày ơi tao mệt quá không chạy nối nữa – Thằng Mẫn thởdốc.
- Đây là công viên không có nhà biết trốn đâu mày, hay là quay lại đập tụinó đi tao cũng không chạy nổi rồi – cả 2 đứa đều đã rất mệt.
- Ê kia có bụi cây tao với mày chui tạm vào đó đi – nó kéo tui vào.
- Ê sao mùi quá vậy , mày sợ quá nên ra quần luôn rồ hả mày- tui nhăn nhó.
- Ra cái đầu mày á, tao đâu sợ đâu.- vậy mùi gì ghê quá vậy mày.
- Ôi cái đệt c..ứ...t cờ hó.... ậu mợ mày bắt tao chui vào chỗ người ta cho cờ hó đi ... vậy hả.
Cả 2 đứa bịt mũi cố chịu chờ tụi nó đi để còn chui ra khỏi cái chốn quỷ quáinày. Hôm nay là ngày gì mà đẽn dữ vậy không biết nữa. 1 lúc thì tụi nó chạy đến, 9 đứa tụi nó cũng đã thở không ra hơi nữa rồi.
- Ê tụi bay , tao mệt quá, hôm nay tha cho 2 đứa nó coi như tụi nó gặp may. –một thằng trong tụi nó nói.
- Ừ thôi đi uống nước đi tui bay.tao khát quá – 1 đứa con gái nói.- mày uốnghông tao cho này tao đang buồn.haha – thằng to con cười đê tiện.
- Mày muốn mất luôn cái đó hả mà lôi ra đây.- thằng kia tái mặt không nói được gì .” thôiđi tụi bay”.- tụi mày cứ ra nhà hàng cũ đi tao đi giải quyết cái đã, mắc quárồi tao phải gửi tình yêu vào đất thôi. – đám tụi nó đi còn thằng kia quay vàochỗ 2 thằng tui đang ngồi.
- Ê mày chơi thằng kia thôi, tao có trò này hay lắm mày ạ.haha – tui lại dởchứng .- ừ cho nó tới luôn mày. – 2 thằng phục sẵn chờ nó tới để rữa hận.
- Ê thằng kia, hôm nay mày tới số rồi nghe con – thằng Mẫn nói .
- Mày hết đường rồi con – nó định chạy nhưng không biết tui đã đứng sau nó.

Lần trước nó được trứng kiên tui đập thằng bạn nó nên giờ chắc cũng đã xácđịnh được số phận của mình.
- Tụi mày muốn gì – nó bắt đầu run.
- Muốn mày – thằng Mẫn nói . rồi đạp cho nó 1 phát vào bụng, nó quằn quạilăn dưới đất.
Giờ thì tui tỉnh táo không mất bình như bữa trước nữa.- ê cho nó biết mùi màtụi mình vừa phải ngửi đi mày.- nhưng mà ghê quá mày ơi, nó lăn vào đống phâncờ hó rồi đi luôn ra quần rồi mày- thằng Mẫn kêu.
- Em xin 2 anh tha cho em, từ sau tụi em không giám đụng tới tụi anh nữa –thằng kia hối hận.
- Giờ tính sao mày, đập hay tha – thằng Mẫn hỏi tui.
- Mùi quá , thôi đi mày – tui nhăn mặt.
Bước ra khỏi chỗ đó. Tại sao lòng tui vẫn không thể ngưng nghĩ về em.
- Kia có phải thằng hách dịch bữa trước gặp ở nhà Vi không mày – thằng Mẫn lay vai tui.
- Ừ nó tên Đông.- Nó đi với con nào ngon quá vậy mày tao tưởng nó và Linh đang cặp mà.........

Lên Đầu Trang

XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
TRÊN DI ĐỘNG

WWW.GIAITRI321.PRO