HỒI ỨC CỦA 1 LINH HỒN
Xuống Cuối Trang

Chap 35: Gặp gỡ jenny...bí mật của sunny!

Nếu như tibu cảm thấy bình yên và thanh thản bao nhiêu, khi nằm trong căn phòng tồn tại sự hiện diện của sunny trên từng centimet vuông thì khi rời khỏi căn phòng đó, tibu càng đau buồn và khó chịu bấy nhiêu.

Tibu không muốn rời xa nó chút nào, mà thật ra bây giờ cũng đã khác rồi, tibu đã chấp nhận được những cái sự thật đó... hình như trải qua mọi chuyện càng gian nan khó khăn bao nhiêu thì con người càng mau trưởng thành bấy nhiêu.

Bỏ qua tất cả, điều mà tibu muốn bây giờ là chuyện gì đã khiến sunny trở nên như thế này và làm sao để sunny có thể trở lại bên cạnh mình như trước kia.

Trước khi rời phòng sunny, tibu không quên quay lại hôn lên bức ảnh của sunny đang treo trên tường,như là đính kém bao nhiêu nỗi nhớ dành cho sunny, mà hình như nó là một điều vô nghĩa và chẳng bao giờ trở thành hiện thực được.
Chậm rãi bước xuống dưới nhà, tibu nghe rõ mọi người nói chuyện, chợt tibu dừng lại khi mọi người bắt đầu bàn tán về sunny. Tibu nghe thấy tiếng Linh:

- Ủa sao sunny bữa nay lạ lắm cô, con gọi điện thoại mà không nhớ ra con là ai luôn. Mà con có làm gì để sunny ghét đâu, con là bạn thân nhất của sunny mà.

Rồi mẹ sunny chỉ ậm ừ cho qua, nhưng khi mấy đứa kia ra ngoài chơi, chỉ còn lại một mình Linh và mẹ sunny thì mẹ sunny mới mở lời với Linh mà không biết trên cầu thang, tibu đang ngồi trên đó.

- Cô cũng coi Linh như là con của mình nên mới kể Linh nghe, mà coi đừng nói ai nhe

- Dạ, có chuyện gì mà sao nghe có vẻ nghiêm trọng vậy cô?

- Con có biết là quãng thời gian vừa từ Đl xuống sài gòn, thằng T nó đâu có buông tha cho con sunny nhà cô, nó bày hết trò này đến trò khác, đâu cho sunny học và bắt đầu cuộc sống mới.

Còn sunny nhà cô thì suốt ngày ủ rủ và rầu rì, nhiều khi cả tuần không mở miệng nói một lời, nó chẳng thèm quan tâm đến thằng T làm gì với nó, nó chỉ ngồi trong phòng hết ngày này đến ngày khác, nhiều khi không ăn không uống.

- Ủa sao vậy cô, mà sao giờ sunny lại như vậy?

- Cô hỏi nó tại sao, nó không chịu nói gì cả. Mà cô biết chắc cũng do cái thằng tibu thôi, hình như hai đứa nó yêu nhau quá rồi. Con có biết không, lúc mới xuống ngày nào nó cũng đợi cô không để ý là lén ra ngoài để đòi trốn lên đl, thời gian đầu lúc nào cô cũng phải ở bên cạnh nó, coi chừng và chăm sóc cho nó như một đứa trẻ..
Mẹ nào mà không thương con, nhưng cô chỉ muốn tốt cho nó mà thôi, nếu nó ở đl thì không thể nào có tương lai được, rồi mọi người sẽ nghĩ ra sao.

- Sao giờ sunny lại như vậy ạ?

- Rồi cô nhận ra một điều, nó không thể nào quên được, không thể nào bắt đầu cuộc sống mới con à. Cứ như thế cô sợ nó không sớm thì muộn rồi cũng trở nên điên loạn mất. Ông nó là người Chăm, mới nói với cô là đem nó vô Phang Rang, gặp thầy Chăm để chữa.

Vậy là cô đem nó vô đó cả tuần, nhờ thầy cúng rồi làm đủ cách, giải hạn cho nó, rồi xóa hết những điều đau buồn cho nó, xóa hết kí ức của nó lúc ở đl. Cho nó uống thuốc, uống bùa rồi nhiều thứ nữa. Phải hơn nửa năm rồi đó con à, tháng nào cô với nó cũng phải vào đó một lần để nó uống thuốc của thầy cho, lúc nào cô cũng khóc lóc năn nỉ nó để đi cùng cô, nhiều khi phải cứng rắn để bắt nó đi, nó cũng khổ tâm lắm nhưng mẹ nào không thương và muốn tốt cho con...

Lúc đầu thì tưởng không có tác dụng nhưng đến một thời gian sau thì con sunny nhà cô dần dần cũng tươi tỉnh hẳn ra. Đến bây giờ cô cũng phải tin.

- Thật hả cô, hèn gì coi gọi điện thoại cho nó mà nó lạ lắm.

- Chỉ tội cái thằng tibu, cô thấy nó còn thương con Ny nhà cô nhiều lắm.

- Dạ …

Nhẹ nhàng bước trở về phòng của sunny, tibu không nói gì và giả bộ như vẫn ở trên đó từ nãy đến giờ. Rút lấy một điếu thuốc ra hút, tibu ngồi trước ban công và suy nghĩ... điếu thuốc tàn cũng là lúc tibu lấy điện thoại ra :
- Long hả, tao có chuyện gấp cần mày giúp.

- Nói đi tibu, quan trọng lắm hả?

- Ừ quan trọng như chuyện hôm bữa tao nhờ mày, bây giờ mày kiếm dùm tao thằng bạn nào đó ở Tháp Chàm, sau đó kiếm dùm một ông Thầy hay bà Thầy nào đó nhà, gấp dùm tao nhen. 1 tuần nữa về đl là tao đi luôn nha. Với lại mày chuyển khoản cho tao mượn 2 triệu để vô là tao đi Phan Rang luôn.

- OK men, chuyện nhỏ, cứ yên tâm, đến lúc mày vô là có tất cả thông tin mày biết. Mà có chuyện gì vậy?

- Cũng liên quan đến chuyện hôm bữa tao nhờ mày, gặp tao kể sau nha. Giờ tao đang bận. Bye men

- Ok bye bro

Tibu không bao giờ tin vào những chuyện mình vừa nghe, dù thế nào cũng không bao giờ thay đổi quan điểm đó, nực cười, đời có những chuyện đó sao? Ừ con người sẽ quên, khi con người muốn quên thôi. Còn sunny, điều tibu cần biết là vì lý do gì mà sunny lại xử sự với tibu như bây giờ...

Trở về khách sạn Nhân và Vinh rủ tibu đi nhậu vì thấy tibu sau khi qua nhà sunny trở về có vẻ khá buồn. Ba thằng không ra quán vì theo ý của tibu, thế là mua chai rượu trắng với mấy hột đậu phộng. Ngồi với nhau sương sương rồi thì tibu nói với Nhân và Vinh:

- Biết tại sao tao lại kêu mua rượu về nhậu trong khách sạn ko? Vì cái này đây. khà khà. Rồi tibu rút từ trong ví ra một bọc nhỏ.

- Ủa tưởng bỏ rồi mà mày. Nhân lên tiếng

- Đèo, thì bỏ rồi nhưng mình đang đi chơi mà mày, tự thưởng cho nhau đi chứ. Lâu rồi tao không được cười, hôm nay làm trận cười sảng khoái đi. he he. TIbu trả lời

- Ừ ừ tibu nói đúng đó mày. Vinh thêm vô

Thật ra không phải tibu đầu độc gì anh em, nhưng đêm hôm đó thấy Nhân, Vinh, Tibu cười với nhau quá vui vẻ, ai cũng năn nỉ tibu đòi hút rồi ngồi tám với nhau bể bụng chơi thành ra mười mấy thằng làm loạn cái khách sạn như cái nhà thương điên ) nói chuyện thì chẳng ai hiểu, chẳng có nội dung đôi lúc cứ nhìn nhau rồi tự nhiên ôm bụng cười cả tiếng đồng hồ, nhưng điều quan trọng là mọi người thấy vui, ôi đúng là cái thời sinh viên. Vui thật... nhưng không bao giờ quay trở lại....haizzz

Jenny luôn có những hành động kì kục, nhưng đôi lúc lại đặc biệt và đáng yêu.Cái cách mà jenny xuất hiện, nó luôn bất ngờ và chẳng bao giờ đúng lúc. Tối hôm đó khi tibu đang và mấy đứa đang ngủ say thì jenny gọi liên tục. Phải đến cuộc gọi thứ 4 thì tibu mới bắt máy

- a.. lô... sao giờ này chưa ngủ em? Anh đang mệt lắm

- Em thích bây giờ anh phải nói chuyện với em đó, lêu lêu.

- Thôi anh ngủ đây

- Ây, khoan nè. Anh mở mail ra đọc đi, em mới gởi mail cho anh đó. Đọc liền bây giờ đi, năn nỉ anh đó.

- Sáng mai anh đọc, anh giờ mệt lắm jenny à, thuốc mới tan nên anh mệt kinh khủng.

-Tibu, anh hư quá đi mà. Muốn bị em hun phải không. Hôm nay anh nhớ chị sunny nhiều lắm phải không?

- Anh ngủ đây.

- Hun em rồi em cho anh đi ngủ

- Ừ, Jenny ngủ ngon nhé...

- Ừ thôi không giỡn nữa, anh ngủ ngon nhé tibu. Mai nhớ đọc mail của em. alô tibu... tibu... sao anh ngủ nhanh vậy... buồn ghê, em chỉ muốn nói là em sẽ gặp anh ở Huế thôi, vì em đang ở đó mà... em nhớ anh!

 

Chap 36: Chẳng biết là cố tình hay vô ý để tibu và jenny đi với nhau...

New mail from Jenny_binbin@gmail.com

Hi anh tibu
Anh có biết em đang ở đâu không hả tibu? Em đang ở Huế nè, hì hì. Em thích con người ở đây lắm đặc biệt là mấy cô bé nói giọng Huế, dễ thương lắm anh à. Không biết giờ này anh đang làm gì nhỉ? Em thấy hơi nhớ anh, nhưng em biết chắc anh sẽ không nhớ tới em đâu :P

Cái nóng của Huế và Sài gòn đều gay gắt như nhau, chính vì thế mà em ở trong khách sạn cả ngày anh à. Muốn gọi điện thoại cho anh lắm nhưng em không dám gọi, vì sợ làm phiền anh đi với lớp nè. Hình như anh đang ở quê nhà của chị sunny đúng không? Cảm giác thế nào, chắc tuyệt lắm nhỉ.

Mấy ngày nữa là anh có mặt ở Huế phải không? Em hy vọng sẽ gặp anh.

P/s Em có quà cho anh đó nhe

*****

Rồi buổi sáng phải rời xa cái nơi sunny sinh sống cũng đến. Buồn và nuối tiếc, đó là cảm giác của tibu lúc này. Sự nuối tiếc đó nó lớn lắm, không phải chỉ lúc này, mà sau quãng thời gian và tất cả những chuyện đã xảy ra. Mọi thứ đều vượt quá tầm kiểm soát của tibu.

Hình như rồi thì thời gian cũng có thể chữa lành tất cả vết thương, nhưng những vết sẹo nó có biến mất hay không? Hay là luôn tổn tại để nhắc nhở chính bản thân chúng ta.

Sau cơn mưa rồi thì trời cũng phải sáng mà thôi, dù là mưa phùn mưa dầm hay là mưa bất chợt, ngắn hay dài cũng không quan trọng, điều quan trọng là nắng sẽ lại đến.
Tibu biết rằng có lẽ lúc này, dù có sunny hay không tibu vẫn sẽ tiếp tục sống và sống thật tốt cũng như là cái cách sunny đã quên tibu vậy...

Hình như tibu đã trưởng thành rất nhiều, kể cả trong suy nghĩ. Không như trước đây, khóc lóc và yếu mềm như một đứa con nít không được mua kẹo hay mất đi một món đồ chơi quý giá. Giờ tibu đã tập làm quen với cuộc sống không có những thứ không thuộc về mình.

Ừ mỗi người một cuộc đời khác nhau, dù hạnh phúc hay bất hạnh hay cũng phải chấp nhận nó... đừng trách ai hay than vãn về số phận, hãy hiểu rằng mình có một cuộc sống tốt hơn nhiều người.

Đêm đầu tiên ở Huế, sau khi ăn tối thì cả nhóm Tibu, Nhân, Vinh, thầy MNT ( một người rất đặc biệt sẽ nói ở một trong những chap sau này ) cùng một vài đứa nữa đi hát karaoke. Khoảng 8h thì tibu nhận được điện thoại từ một số lạ

- Alo tibu đó hả? Biết em là ai không.

Tibu hơi chần chừ một chút và suy nghĩ, cô bé này giọng Huế có một chút ngọt ngào vì quá nhẹ nhàng.
- Xin lỗi, bạn là ai vậy ạ. Tibu hơi ấp úng và hỏi lại

- Anh này, mới đây mà quên người ta rồi sao. Em giận anh đó nhe

- Nhưng xin lỗi, thật sự mình không biết bạn là ai mà.

Rồi bất chợt...

- Ha ha lừa được anh rồi nhé, thấy em có giống người Huế không?

Giọng Sài gòn, có một chút lai nhẹ nhàng như rót mật vào tai, tibu nhận ra ngay người quen

- Em nhe jenny, dám chọc anh sao. Muốn gì đây

- Em muốn nhiều thứ lắm tibu à. Hehe Nhưng trước hết là em muốn gặp anh, vì em biết anh đang ở Huế.

- Ừ vậy mình gặp nhau đi ha, giờ sao đây nè?

- Để em xuống khách sạn chỗ lớp anh chơi vì em tò mò muốn biết về những người bạn của anh, muốn biết lớp anh như thế nào, rồi hồi nữa anh phải đưa em về lại đó nha.

- Anh đang ở ks xxx nè, em xuống liền hả?

- Nửa tiếng nữa em xuống nè

- OK em, vậy anh ngồi quán cafe cạnh khách sạn đó luôn nha.

Quán cafe đó thì hiện giờ không thể nhớ được tên, chỉ nhớ được rằng cái cách trang trí của quán rất đặc biệt, đậm chất cung đình của Huế, chạy xung quanh quán là một con sông nhân tạo nhỏ cùng các hòn non bọ lớn bé khác nhau. Rất đặc biệt và đặc trưng! Rồi hai thằng ngồi nói chuyện vớ vẩn khoảng hơn 20 phút thì taxi dừng trước quán cafe.

Biết nói làm sao nhỉ... ờ thì trong các bộ phim của nước ngoài hay có cái cảnh một nữ diễn viên chính bước xuống từ xe hơi? Là nó đấy !

Từ taxi, đôi chân của jenny bước ra trước, nó trắng và thon dài thật sự khiến nhiều cô gái phải ganh tỵ khi nhìn thấy, jenny mặc một cái áo thun màu đen rộng và dài đủ để che phủ gần hết cái quần cái quần cộc. Quyến rũ là đây, không phải chỉ riêng tibu mà thật sự Nhân ngồi bên cạnh cũng phải thở oxy.

Đây là cô gái đầu tiên mà tibu cảm thấy đẹp đến mức mình phải chú ý, jenny khác với trong wc quá nhiều, đẹp hơn lộng lẫy hơn và quyến rũ hơn, như là một bông hồng đẹp nhất trong đóa hồng được chọn lựa kỹ nhất.

Mà có lẽ cũng chẳng thể dùng ca từ nào để diễn tả được vẻ đẹp của một người phụ nữa. Khi mà tibu chưa kịp chớp mắt, khi mà Nhân chưa kịp ngậm cái miệng của mình lại thì jenny đã tiếng gần tới chỗ của hai thằng và lên tiếng

- Tibu , nhìn là em nhận ra anh ngay, anh khác với hình mà em nhìn thấy quá nhỉ. hì hì. Kia chắc là anh Nhân phải ko? Anh tibu nhắc về anh suốt.

- Em cũng khác với sự tưởng của anh nhiều lắm đó jenny, ở ngoài đời có vẻ em xinh hơn trong hình, còn cao nữa chứ. Em ở khách sạn nào? Gần đây không? Tibu hỏi lại

- Em ở Imperial á, mấy chị lễ tân trên đó dễ thương lắm. Hì

- Em uống gì, kêu đi jenny. Rồi Nhân cũng lên tiếng

- Em uống trà đào. Trà đào á anh tibu. Hì rồi jenny quay sang nháy mắt với tibu.

Trà đào? Hà, tibu chợt mỉm cười. Món thức uống mà tibu ưa thích nhất, và cũng chỉ mình jenny biết lý do tại sao.

Rồi jenny đứng dậy

- Sorry hai anh nhe, em đi tolet một chút

Khi jenny đi rồi thì Nhân lập tức quay lại, nói với tibu :

- Đờ cờ mờ, oắt thờ phắt

- Gì dậy Nhân, điên rồi hả mày?

- Mày quen nhỏ này ở đâu vậy tibu, sao nó đẹp quá vậy, bộ nó lai tây hả? Nhìn mặt lai đẹp quá. Éc

- Kết rồi hả? Ha ha, mối không? Tao giới thiệu. khà khà. Ừ ông già nói người nước ngoài, lý do quen được thì cũng vớ vẩn lắm, nhưng tao với nó thân lắm. Tại tao kêu lớp mình ra đây thực tập nên nó ra theo nè.

- Cái đệch, ở khách sạn imperial nữa chứ, 5 sao đó mày. Tối nay tính lên ngủ chung với nó hả. Khà khà. Mẹ, mày thì sướng rồi, tao thì khổ, thôi tối nay tao làm vài khói tự ký, để cho thằng anh em sung sướng và hạnh phúc vậy. Ha ha

- Tao với nó bình thường mà, có gì đâu mà mày nói bậy không. Cái thằng.

Một lúc sau thì jenny ra, ba đứa ngồi nói chuyện một hồi thì bắt taxi đi ăn bún. Sau đó lại tản bộ ở trung tâm. Rồi đột ngột Nhân bỏ về trước, chẳng biết là cố tình hay vô ý để tibu và jenny đi với nhau...

-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.giaitri321.pro. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.giaitri321.pro – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------

Chap 37: Chỉ một đêm thôi tibu

Huế về đêm như một bức tranh hoàn hảo, đẹp và thanh bình. Phố Huế về đêm không đông đúc nhộn nhịp như sài gòn, không ồn ào như Hà nội. Trời về khuya yên tĩnh và ít người đi lại.
Từng ánh đèn vàng chiếu xuống những con đường rộng lớn nhưng chỉ có lác đác vài bóng người, hơi se lạnh vì từng cơn gió bắt đầu thổi liên tục cuốn bay từng chiếc lá khô lên trời, rồi lại rơi xuống như từng cung bậc cảm xúc của con người.

Jenny hơi rùng mình, đưa hai tay ôm lấy đôi vai nhỏ xíu, nhẹ nhàng đi từng bước thật chậm. Hình như đây là lần đầu tiên tibu và jenny đi chơi riêng với nhau, không tính những lúc tibu xuống sài gòn để tái khám và mua thuốc, những lúc đó chỉ gặp jenny rồi đi ăn chung. Còn lần này, hai đứa thật sự là có những khoảng thời gian và không gian riêng.

Tibu chợt mỉm cười.

- Anh cười gì đó tibu, jenny nhìn tibu mỉm cười và hỏi.

- À thì nghĩ tới thằng Nhân làm anh buồn cười, nó cố ý bỏ về để anh và em đi riêng với nhau đó.

- Hì, mà anh Nhân có vẻ hiền tibu nhỉ, em thấy ảnh ít nói ghê.

- Ừ, tính nó hiền và ít nói, nhưng ở lớp nó là thằng thân với anh nhất có thể nói là như anh em ruột thịt. Ủa mà jenny, em đi ra đây chơi xin phép gia đình chưa? Em đi một mình không sợ sao?

- Nhà em đang đi Vịnh Hạ Long chơi, rồi đi Trung quốc nữa, vài ngày nữa em bay ra ngoài bắc rồi đi Trung quốc luôn. Em ở đây một mình là vì muốn gặp anh đó chứ. Anh nghĩ xem, hình như mình cũng có duyên với nhau đó chứ. Có bao giờ anh nghĩ mình sẽ gặp nhau ở Huế chưa? Không bao giờ nghĩ tới đúng không? Hì hì

“ Hừ, Huế. Không ngờ mình lại gặp nhau ở cái nơi này đúng không jenny ? Không hiểu sao lúc này trong lòng anh lại thấy nhẹ nhàng lắm. Có lẽ vì em đó jenny, quãng thời gian qua khi anh gặp khó khăn thì em lại là người luôn bên cạnh và động viên anh nhiều nhất.
Hình như từ lúc nào em trở thành một người bạn rất thân của anh rồi, một người tri kỷ, hay lẽ nào một phần trong trái tim của anh, dù là nhỏ thôi nhưng từ lúc nào cũng có tên em trong đó rồi..?

Hoặc cũng có thể bây giờ cảm xúc của anh đang lẫn lộn, cái thứ mà vốn chai sạn từ lâu rồi... ừ trái tim anh hình như không còn nhận ra được cảm xúc thật của mình nữa...”

- Tibu, sao anh im lặng vậy, không nói gì hết?

- Em có ước mơ không jenny ? Thật sự con người sống có nên mơ ước không ? Một người bạn nói với anh rằng sống phải thực tế, đừng nên hy vọng hay tính tới chuyện tương lai làm gì.

- Sao tự nhiên anh hỏi vậy hả tibu? Ước mơ của em á? Em chỉ mong được gặp bố mẹ ruột của mình một lần thôi... Anh có biết không tibu, em chẳng cần một cuộc sống giàu sang như hiện giờ, chẳng cần có vẻ ngoài đẹp như bây giờ, em chỉ cần một gia đình bình thường như bao người khác.

Rồi mắt jenny chợt dịu xuống, buồn và hơi ướt át. Trong đôi mắt nâu sáng và trong veo đó dường như chất chứa rất nhiều tâm sự và nỗi buồn, mà hình như không thể nói với ai, hoặc cũng có thể là không biết nói với ai...

Tibu thấy khó chịu, tim thì hơi thắt lại một chút. Có lẽ vì thương jenny, thương cái hoàn cảnh của jenny. Dường như lúc này chẳng có một lời nói, một ca từ nào có thể an ủi được nỗi lòng jenny.
Rồi hai đứa lại chậm rãi bước trên từng con phố, jenny cứ đi dưới đường rồi lại lon ton lên vỉa hè, lâu lâu lại chạy ra giữa đường nhảy nhót, haizzz cái tuổi 18... Bất chợt, jenny chạy thật nhanh về phía trước rồi quay đầu lại nói với tibu:

- Anh biết không tibu, ước mơ có xa vời hay không là do mình mà thôi. Anh đi nhanh lên, tới đây em nói nè.
Rồi jenny lại bước chậm thật chậm về phía tibu, tay thì lấy từ trong túi xách ra một thứ gì đó. Đưa cho tibu rồi jenny nói :

- Đây là quà em tặng anh đó. Đặc biệt lắm, em phải đặt làm đó nhe
Nhìn vào tay mình, tibu thấy đó là một trái banh bóng rổ bằng pha lê, trên đó còn khắc dòng chữ “ “ jenny <3 “ Điều kì lạ là ở bên trong trái banh hình pha lê đó, có một ngôi sao nhỏ xíu màu xanh.

- Điều này thật là đặc biệt đó jenny, thường thì anh sẽ không nhận quà của ai hết nhưng lần này anh phá lệ, vì có lẽ em là một trong những người bạn thân thiết nhất của anh thì phải. Ủa mà sao lại có ngôi sao vậy?

- Hì hì, bí mật nhé... em không nói đâu. Nếu một người yêu anh thật lòng, người ta sẽ luôn tin vào những chuyện trong tương lai với anh, còn không thì đó chỉ là một cái cớ để người ta bỏ rơi anh thôi. Sống không có mơ ước và hy vọng là điều ngu ngốc nhất, và đó chẳng phải là cuộc sống đâu tibu à.

Chẳng biết là hai đứa đã đi bao lâu và bao xa, chỉ biết là hình như ngoài đường không còn bóng người. Thỉnh thoáng lại có một vài chú say rượu miệng cứ nói hello, nghĩ cũng buồn cười tibu thì cao to, jenny lại có khuôn mặt Tây á, đâm ra người ta cứ tưởng hai đứa là một couple nước ngoài đang dạo phố. Hai đứa đã đi qua những đâu nhỉ, qua biết bao nhiêu con phố, đi trên biết bao nhiêu con đường, dừng trên bao nhiêu cây cầu..? Ờ thì.. cả hai cũng chẳng nhớ được, chỉ biết là đi với nhau, thế thôi...

Trăm năm bằng hữu dễ gặp
Tri kỷ ngàn năm khó kiếm...

Đã qua ngày mới thì phải, chắc cũng phải 3h sáng. Hai đứa rồi cũng đứng trước cửa khách sạn của jenny. Một hồi yên lặng thì jenny lên tiếng:

- Hôm nay thật sự vui lắm tibu à. Anh là một người rất đặc biệt

- Có gì đâu mà, em cứ nói. Bạn bè đi với nhau mà khách sáo quá vậy

-Anh biết rõ là em yêu anh đúng không?

- À, Ờ , Ừ... ừ anh biết

- Anh khác với những người khác nhiều lắm, anh là người đầu tiên khi nói chuyện là nhìn vào mắt em chứ không phải vào ngực vào chỗ khác của em. Anh là một người cũng chẳng quan tâm đến việc được đi chơi cùng với em, khi gọi điện thoại anh chẳng bao giờ yêu cầu những điều đó cả.

- Anh... anh... tibu ấp úng

- Anh luôn hỏi về cuộc sống của em như thế nào, quan tâm em có vui không... Từ tối đến giờ, mình đã đi rất nhiều con đường và dãy phố, vậy mà anh cũng chẳng ôm lấy em, chẳng nắm tay em như những người khác, anh luôn nghĩ về chị sunny tibu à..

- Em hình như là người hiểu anh nhất

- Có được anh là một điều thật hanh phúc, em sẵn sàng từ bỏ tất cả, từ bỏ khách sạn và công ty của gia đình, từ bỏ cuộc sống của em lên Đà Lạt để ở bên cạnh anh tibu à.

- Em cứ nói quá jenny à, rồi một ngày sẽ có người yêu em thật lòng mà! Tibu hơi ngại ngùng

- Cái cách anh quan tâm mọi người xung quanh, yêu thương những người khác thật lạ lùng. Hình như anh chưa bao giờ nghĩ cho bản thân mình cả. Chị sunny, thật hạnh phúc và may mắn rất nhiều khi có được tình cảm của anh. Em thật ganh tỵ quá...

- Thôi, em còn nhỏ nên chưa suy nghĩ chín chắn thôi. Đừng lo nghĩ nhiều nè. Hì. Mình sẽ luôn là bạn tốt mà. Anh cũng thương em lắm như là người trong gia đình anh, như một người em gái, bất cứ lúc nào em muốn nói chuyện với anh cũng được.

Jenny từng bước một, tiến về phía tibu. Mắt jenny chầm chậm nhắm lại và thì thầm với tibu...

“ Hãy ở bên cạnh em, em muốn tí nữa thức dậy khi trời sáng, em muốn anh là người em nhìn thấy đầu tiên. Chỉ một đêm thôi tibu... để sau này, em luôn hạnh phúc khi nghĩ về ngày hôm nay, cho dù mai sau em không còn được thấy anh nữa...

Thịch thịch...thịch... tim tibu như muốn nổ tung, nhảy loạn xa ra ngoài, ông trời như muốn đùa giỡn với con người. Trước một sắc đẹp hoàn hảo như vậy, cho dù là thánh thần cũng khó có thể làm chủ được bản thân của mình, huống chi là một con người bình thường...

Rồi tibu đưa hai đôi tay của mình lên, tiến dần sát về phía jenny...

 

Chap 38: Chuyến phiêu lưu của cuộc đời...

Hôm nay Đà lạt lại mưa, lạnh và buồn. Từng hạt mưa có rơi mãi không ngừng, tibu nhìn lên trên, bầu trời xám xịt nhưng phía xa vẫn có một khoảng không trong xanh, ừ rồi sau cơn mưa trời cũng sẽ sáng.

Mới đó mà đã thấm thoát 3 ngày trôi qua kể từ sau chuyến thực tập, tibu chỉ biết rằng sau chuyến đi này có hai điều ý nghĩa nhất, một là được ở trong ngôi nhà nơi sunny sinh ra và lớn lên, hai là có hẳn một chuyến đi suốt đêm với jenny mà trước đây chưa bao giờ có được.

Cái đêm đó, cái đêm mà tibu đi cùng với jenny, nó thật sự có ý nghĩa rất nhiều với tibu. Ước mơ sẽ đến với những người không bao giờ từ bỏ nó, hy vọng chính là động lực trong cuộc sống của mỗi con người.
Có những lúc tibu tưởng chừng như hoàn toàn bất lực trước những điều mà chính mình đang cố gắng, nghĩ rằng mình đang mất dần lý trí khi cứ đâm đầu vào những điều đó thì jenny lại thắp sáng ngọn lửa đó lên.

Và cái điều hài hước là jenny lại là người duy nhất hiểu được và tin tưởng vào tình yêu tibu dành cho sunny, khi mà chính bản thân tibu nhiều khi cũng không còn lòng tin vào mình.

Hơi ấm tỏa ra từ người jenny, thật sự nó rất ấm áp nhưng hình như nó không phải dành cho mình. Tibu chợt nghĩ và nhớ về tối hôm đó

Jenny từng bước một, tiến về phía tibu. Mắt jenny chầm chậm nhắm lại và thì thầm với tibu...

“ Hãy ở bên cạnh em, em muốn tí nữa thức dậy khi trời sáng, em muốn anh là người em nhìn thấy đầu tiên. Chỉ một đêm thôi tibu... để sau này, em luôn hạnh phúc khi nghĩ về ngày hôm nay, cho dù mai sau em không còn được thấy anh nữa...”

Tibu tiến dần về phía jenny, đưa hay tay của mình lên nhưng không phải để ôm lấy jenny mà để lau đi những giọt nước mắt của chính tibu đang dần rơi xuống.
Không phải vì hạnh phúc, cũng không phải oán trách tại sao bây giờ jenny mới xuất hiện trong cuộc đời của tibu mà chính vì lúc này không hiểu sao những hình ảnh của sunny đang hiện dần ra trước mắt của tibu, cái cảm giác nghẹt thở vì nhớ nhưng lại ập đến tibu, từng giọt nước mắt dần ứa ra vì buồn, vì nhớ sunny...

Đôi môi hồng xinh và tươi tắn của jenny như chờ tibu đặt lên trên đó một nụ hôn, nhẹ nhàng hay mãnh liệt như cái cách mà tibu và jenny yêu đương, nếu tiến tới một bước trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, tibu sẽ có được những thứ mà bao người con trai khác phải mơ ước...

Jenny vẫn đứng đó, nhắm mắt, từng hơi thở dần trở nên gấp gáp đôi lúc như không còn thở...

5 Phút trôi qua, cả hai vẫn cứ bất động như thế. Rồi bất chợt jenny ôm lấy tibu :

- Tibu, em biết anh sẽ làm như thế này mà. Em biết anh sẽ không làm gì tổn thương đến em. Nhưng anh đang làm trái tim em vỡ vụn dần rồi.

- Anh xin lỗi, jenny.

- Hãy để em được ôm anh nhé, người em yêu thương. Dù là một lần thôi, em muốn được cảm nhận cái hơi ấm áp và như được che chở này đây. Em buồn nhưng em cũng rất vui, vì đó mới là tibu em yêu...

Jenny đưa tay ra, gạt những giọt nước mắt của tibu, mắt nhìn tibu.. ướt át và dịu dàng

- Quãng thời gian vừa rồi với anh chắc kinh khủng lắm đúng không, em ước là có thể ở bên cạnh anh để chia sẻ với anh trong những lúc đó, nhưng lại không thể được. Anh đang nhớ chị sunny phải không, những giọt nước mắt đang tố cáo anh.

Tibu im lặng không nói gì.

- Anh có biết là những giọt nước mắt của anh chỉ rơi vì chị sunny thôi không? Em thật ganh tỵ

Jenny chợt nở một nụ cười, rồi nhẹ nhàng nói:

- Đừng bao giờ bỏ cuộc tibu à, hãy tự mình đi tìm câu trả lời cho tình yêu của anh. Anh hãy tin rằng tình yêu của anh dành cho chị sunny có thể giúp anh vượt qua tất cả. Anh đã tìm ra được ý nghĩa cuộc sống của mình thì phải luôn cố gắng vì nó nhé.

- Ừ, anh hiểu mà jenny. Em thật đáng yêu

- Hì, vậy sao anh không yêu em? Đáng lẽ chị sunny đã được sinh ra thì em không nên tồn tại trên trái đất này thì đúng hơn. Phải không honey.

- Em đừng nói bậy nữa. Anh cũng coi em như là một người trong gia đình của anh mà

- Hừ, em gái thôi à hay là chị gái ? Nhưng em không thích, em chỉ thích làm vợ của anh thôi tibu. Hì hì. Nếu gặp em trước chị sunny, anh có yêu em không?

- Đó sẽ là bí mật của anh. Rồi mình cũng sẽ có ngày gặp lại. Khuya rồi. Anh phải về thôi.

- Ngôi sao trong trái banh em tặng anh chính là chị sunny của anh đó tibu à, dùng kính lúp phóng to lên anh sẽ thấy đó chính là bí mật nho nhỏ của em. Em yêu anh, yêu anh như cái cách mà anh yêu chị sunny. Rồi mình sẽ gặp lại, chắc chắn thế. Sớm thôi, anh nhé...

Rồi bàn tay jennny dần nới lỏng ra, jenny không còn ôm tibu nữa.

Đi dần về phía chiếc taxi đang đợi, tibu không dám quay lại nhìn jenny vì tibu biết jenny đang khóc, sao lúc này tibu thấy khó chịu lắm. Vô cùng khó chịu...

*****

Haizzz mưa vẫn chưa tạnh, khi không còn ai bên cạnh chỉ có cách đốt liên tục những điếu thuốc mới có thể sưởi ấm được cơ thể của tibu lúc này. Mà thật ra cũng chẳng phải, đó chỉ là một thói quen đang giết chết dần cơ thể của chính tibu mà thôi.

Không biết giờ này sunny đang làm gì nhỉ, thật là trớ trên khi sunny lại quên mình một cách dễ dàng như bây giờ. Tất cả dường như chỉ còn một đống tro tàn và bay đi từ lúc nào rồi. Làm sao để sunny lại bên mình như lúc trước đây... Tibu thầm nghĩ

Rồi điện thoại tibu reo lên, đầu dây bên kia là Long

- Tao đã gởi tiền cho mày rồi nhe, mày kêu 2 tr nhưng tao chuyển khoản 7 tr lận. Đường xá xa xôi lại còn đất khách quê người, mày rủ thêm ai đi theo. Để có gì còn giúp đỡ nhau nữa. Tao thì không đi được, bận công việc dưới này rồi, dạo này có nhiều thằng đòi cướp cờ nên phải ở đây suốt. Haizzz

- Ừ nếu vậy thì tốt quá, cám ơn mày nhiều nhe. Mà mày cũng phải cận thận, được thì kiếm công việc gì để ổn định cuộc sống cho rồi.

- Ơn nghĩa mẹ gì, ừ tao biết rồi. À còn cái việc kia thì tao cũng xong luôn rồi, chắc đây là địa chỉ mày cần kiếm. Từ bến xe, đến đường Trường chinh và tới khu Văn Hải, tìm người tên là Thầy Chàm. Nhưng nói trước với mày là rất khó kiếm. Hy vọng là mày tìm được. Chúc may mắn nha men

- Ok, thôi cứ vậy ha, xong chuyến này là tao xuống sài gòn. Gặp nhau sau ha.

- Ok men, cẩn thận nha

Hơn hai mươi năm sống trên đời, lúc nào cũng ao ước cuộc sống đây phiêu lưu và mạo hiểm, lần này thì hình như ông trời đã tạo cho tibu thử cảm giác đó một lần. Có điều sẽ có nhiều khó khăn lắm, và mọi thứ dường như là mò kim đáy bể...

Nhưng tibu không nản lòng, mà dường như đang có một cảm giác rạo rực, sẵn sàng đương đầu với tất cả trong tibu lúc này, ngọn lửa trong trái tim tibu dường như đã phải chờ lâu lắm...nó đang bùng cháy một cách mạnh mẽ !

*****

- A lô, nghe nè tibu.

- Beo hả? Tao có việc cần đi Phan rang, định rủ thằng Nhân mà lại thôi, để cho nó học chứ sắp thi rồi. Mày thì sao?

- Dcm, tao thì sao hả? Đang xếp đồ luôn rồi nè. Khà khà

- Chài. Vậy mai xuống nhà tao rồi mình ra bến xe luôn nhe. Nhớ mang nhiều đồ, chuyến này chắc khoảng 3,4 ngày. Nhiều khi lâu hơn.

- Ôi cái đệch, sắp được đi du lịch sướng vãi. Khà khà

- Du lịch cái đầu mày á. Haahaa thôi mai gặp ha

- Ok men.

Lên Đầu Trang



XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
TRÊN DI ĐỘNG

WWW.GIAITRI321.PRO