LIFE OF KID
Xuống Cuối Trang

- Truyện: Life Of Kid.
- Tác giả: Kidpempem.
- Tình trạng: Đang viết.
- Post by: www.giaitri321.pro

----------------------------------

Câu truyện xuay quay tình cảm trong sáng của lứa tuổi học trò, cùng với những mưu mô toán tính ích kỉ cho bản thân, sự dối lừa trong tình yêu,tinh bạn, nhưng song hành đó vẫn còn tình anh em thân thiết , và mâu thuẫn học đường gay gấn, đáng làm 1 món qùa lưu niệm ý nghĩa, 1 thời để nhớ của học sinh....tất cả làm nên
Life Of kiD

À, mình cũng đã viết truyện được 1 khoảng thời gian dài rồi, cũng có những lời khen , và bên cạnh đó cũng có những lời chê bai, thậm chí là gạch đá, nhưng mình coi đó là kinh điểm để có thể viết được những chấp sau hay hơn, mọi người đừng tìm hiểu câu truyện này có thật hay không nhé, hãy coi nó đơn thuần như là 1 câu truyện thôi!!!
do mình viết chủ yếu để cho m.ng đọc ngay nên còn rất nhiều chỗ dùng tiếng " Lóng " của giới trẻ hiện nay ,,,mình hứa sẽ cố gắng sửa lại lời thoại , lẫn nội dung để cho câu truyện hay và hấp dẫn hơn ,

Trong truyện còn 1 số tình tiết hơi vô lí các bạn thông cảm chút nha,..
giờ mình đang bỏ công edit lại cho phù hợp đây......

1 lần nữa Cảm ơn các bạn đã bớt chút thời gian đọc và cảm nhận câu truyện của mình ,,,
nếu đọc thấy tạm ổn thì giúp mình quăng ra bên ngoài cho bạn bè và những người khác cùng đọc nữa nhé


Chap 1 :

-ê kid, dậy con,muộn lắm rồi đấy,bộ tính hôm nay nghỉ học hử?

-dạ vâng, con biết rồi mà,con dậy đây, uể oải ngáp ngắn ngáp dài vài cái, tôi vẫn cố vùi đầu vào trong chăn ấm, chỉ để lấy lại cái cảm giác ngái ngủ ,

- cho con ngủ nốt tí, ngủ nốt 1 phút nữa thôi cũng được,đi mà mẹ

chẳng để tâm đến lời nói của tôi,mẹ vẫn gọi tôi dậy nhiệt tình, gọi sao cho tôi dậy bằng được thì thôi, cuối cùng, cực chẳng đã, tôi đành phải ngồi dậy, lại cái bàn học ngay cạnh giường mà sắp sách vở đi học.....

Sáng nào cũng vậy, mẹ luôn là người gọi tôi dậy đi học,thú thật với các bạn là tôi cũng không muốn phải làm phiền đến mẹ đâu, tại tôi thương mẹ lắm, mẹ tôi cũng có tuổi rồi mà, À quên , chưa kể qua gia cảnh nhà tôi cho các bạn hiểu, tôi tên là KiD, năm nay tôi 18 tuổi, học Lớp 12 rồi đấy, 12 năm làm khổ ba mẹ, tôi là con 1 trong gia đình hết sức " nghèo khó ", ba mẹ tôi đã nghỉ hưu hết rồi, lương tháng của cả gia đình tôi gộp lại chỉ vỏn vẹn có 2 triệu/ 1 tháng, để lo cho tất cả chi phí trong gia đình, không đủ đâu các bạn ạ, tôi còn có 1 người chú giàu có nữa, không ít lần tôi cùng với mẹ mình muối mặt ra nhà chú vay tiền, được 1,2 lần đầu chú còn cho vay, chứ những lần sau. chú chỉ nói khéo rồi vứt cho mẹ tôi 1 ít tiền và đuổi 2 mẹ con tôi ra khỏi nhà chú, nhìn khuôn mặt kham khổ của mẹ tôi lúc đó, mẹ không khóc nhưng thấm đượm 1 nỗi buồn từ ánh mắt mẹ, tôi cảm nhận được mà ! ( mẹ ơi, con biết nước mắt mẹ đang chảy ngược, nhưng con xin mẹ, mẹ hãy là người mẹ dũng cảm của con, Mother ! do’nt cry ! ), tôi nói :

- mẹ à, chú đã không coi nhà mình là anh em nữa thì từ sau mình đừng ra đây nữa, người ta khinh cho nhục lắm. con tính thế này, ngoài giờ học, con sẽ đi xin thêm việc làm, con sức trai tráng thế này mà mẹ,

.... Mẹ không nói gì, nhìn tôi, mẹ cười xòa, : - cha bố anh, sức chói gà không chặt như anh thì làm liếc cái gì, thôi , ở nhà để 2 ông bà già này phục vụ, tôi chỉ xin anh học tốt cho tôi là tôi vui lắm tôi,.... Nhưng mà mẹ ơi............ mẹ ra giấu cho tôi không nói nữa và cùng mẹ đi về,

-

Trong thâm tôi lúc bấy giờ, tôi nghĩ, mình phải cố gắng, học chăm chỉ để không phụ lòng ba mẹ, tôi không muốn ai phải đổ nước mắt vì tôi cả, trong chi tiêu, tôi tiết kiệm từng đồng 500 vnđ 1, không dám xài phung phí, nói các bạn không tin chứ, tôi mặc cả quần vá các bạn ạ,. Về ngoại hình ( để các bạn hiểu về tôi hơn ),

tôi là 1 chàng trai cao ráo, dáng người hơi gầy, khuôn mặt tôi mặc dù phải lao động nhiều nhưng được ông trời ưu ái cho khuôn mặt trắng trẻo,có tài ăn nói ( tán gái ) ra ráng thư sinh lắm cơ,. Các bạn ạ, có nhiều lúc tôi nghĩ, nếu mà .... nếu mà tôi được sinh ra trong gia đình giàu có hơn . thì tôi đến giờ phút này không phải cô đơn 1 mình đâu . Từ bé đến giờ, là con người mà, ai cũng có cảm súc về người khác giới, tôi cũng vậy, tôi cũng có cảm suc với nhiều bạn nữ lắm, nhưng.......vì tôi mặc cảm tôi nhà nghèo, tôi không dám thổ lộ tình cảm của mình với những bạn nữ mà tôi qúy mến cả, vì tôi biết, họ cũng sẽ không đồng ý đâu, rồi cũng sẽ kiếm cớ này cớ nọ mà từ chối khéo thôi., đem tâm sự , nỗi cô đơn của mình, tôi chỉ biết dồn nén nó vào những bài toán, những con số giúp tôi quên đi cái thực cái chết bằm này, ( huhu), đem nỗi niềm của mình, tôi gửi vào những giấc mơ, chỉ có những giấc mơ mới giúp tôi với tay đến được với những niềm nguyện ước của mình " 1 gia đình giàu có"

Chap 2 :

Suy nghĩ miên man 1 hồi, lắc đầu ngán ngẩm, tôi chở lại với cái thực tại của mình, sau khi sắp sách vở xong, tôi đi đánh răng rửa mặt, ba mẹ thì cũng hết sức ưu ái cho tôi, chỉ việc dậy và đi học, bữa sáng để ba mẹ lo, sửa soạn quấn áo xong,chạy xuống dưới bếp đã thấy 1 bát mì tôm thơm phức, sợi mì vàng óng, bên trên bát mì mẹ còn để 1 vài miếng thịt nữa chứ, khói bốc lên phả vào mũi tôi, thơm thật, ! tôi tấm tắc khen mẹ nấu ngon. mẹ chỉ cười và cốc vào đầu tôi,
- ăn nhanh lên không muộn học bây giờ ông tướng ......
- – yes sir mami, hì hì
không biết đối với các bạn thì 1 gói mì tôm buổi sáng ra sao chứ đối với tôi, đó là 1 bữa ăn cao sang nhất rồi đấy, hương vị bát mì còn lưu giữ mãi trong tâm trí tôi,
có những hôm, mẹ không có tiền , tôi còn phải nhịn đói , méo cả mặt đi học,, buồn lắm, đến lớp thì nói khéo, xin thằng bạn 4000vnđ ăn tạm cái bánh bao,, măm xong mì, tôi chạy vào góc nhà dắt con xe ( con xe này là ngày xưa bộ đội hậu cần mình còn dùng để chở gạo ý, bố để lại cho tôi ) tôi vẫn ưu ái đặt tên cho con chiến mã của mình là “ phượng hoàng”, hì, dắt xe ra đường và phóng,
Hôm nay là 1 ngày đẹp trời, trên bầu trời cao, những nàng mây xanh “ õng ẹo “ bồng bềnh trôi , bay cùng những chàng gió hào hoa , gió nhẹ lướt qua tóc tôi, cảm giác mát rượi, đã thật, gió như xua tan đi bao niềm căng thẳng, hứa hẹn hôm nay là 1 ngày may mắn cho tất cả mọi người, đi trên xe mà lòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, mắt thì thì lim dim mà mặt thì lại cứ vênh vênh lên mà hít hà cái không khí trong lành lúc sáng sớm cho đầy lồng ngực, đang phiêu bỗng nhiên
.........RẦM....RẦM........ bị giật mình, tôi ngã xóng soài xuống dưới đất, bàng hoàng tỉnh lại, tôi nhận ra người mà tôi vừa đâm phải là 1 cô gái các bạn ạ, nhìn cô gái này ước chừng cũng chỉ khoảng 19,20 tuổi là cùng, phải nói là cô gái này rất xinh, má núm đồng hồ ( ý nhầm đồng tiền), da trắng, môi hồng,tóc xoăn màu hạt dẻ, dáng người thẳt đáy lưng ong đẹp lắm, cô mặc 1 cái áo hai dây màu hồng, tô điểm cho dáng người đẹp mê hồn của mình )
, ( mỗi tội không chịu đội mũ bảo hiểm khi ra đường, ông mà là công an ông tóm được ông phạt vài triệu là ít), đang mải mê ngắm nàng thì nàng đưa tôi trở lại thực tại, nàng trừng mắt vào tôi, quát lớn:
- Này anh kia, đi đứng thế à ! tôi lắp bắp:
- dạ , chị....chị....chị có làm sao không ạ ( cũng chả bít tuổi tác sao nữa, nhưng tôi cứ gọi thế cho phải phép), nói xong, tôi vội đi lại gần cô gái, Một mùi hương thơm phả vào mũi tôi, Má ơi!,hương gì mà thơm dzữ vậy trời,( đối với 1 đứa con nhà nghèo như tôi,lần đầu tiên cảm nhận được 1 mùi nước hoa thơm như vậy,phiêu thật, chắc đắt tiền lắm đây. tôi tự nhủ!), Giúp nàng dựng con xe SH màu trắng dậy, tôi cúi gằm mặt , vẫn câu nói quen thuộc( nhưng trước khi nói. trong đầu tôi đã nhanh trí nghĩ ngay ra cách nói chối tội)
- Chị ơi....em xin lỗi chị lắm, chị thông cảm cho em, tại hôm nay em bị cảm,đau đầu chị ạ , với lại sắp đến giờ đến trường rồi,nên em phóng hơi nhanh......mong chị bỏ qua cho em.
Nàng không nói gì nữa, rồi nàng nhìn tôi từ đầu đến chân , mặt nàng dãn ra chứ không hằm hằm như lúc trước,làm tôi cũng bớt sợ hơn, chả hiểu sao nàng lại khẽ mỉm cười 1 cái nói :
- Thôi em ạ, ( sặc , không bít ai nhớn hơn ai đâu mà em nhá ), cái này cũng là sự việc ngoài ý muốn( đâm nàng rồi tôi lại thấy đây là sự việc trong ý muốn đấy ^^!), chị bỏ qua cho đấy, từ sau nhớ đi đứng cẩn thận nha em,
Nghe được đến đấy, tôi khẽ cười,,tưởng gặp phải bà chằn, vẫn giữ cái bộ mặt méo sệch, tôi nói:
- vâng, em xin lỗi chi
lại gần nàng, tôi lấy tay phủi phủi vào áo nàng, cả vào tay nàng nữa, giời ơi, da gì mà mềm như em bé vậy, ( phủi bụi thế này tôi nguyện làm người hầu cho nàng cả đời mất thôi,), nhìn má nàng khẽ đỏ, tôi cũng vậy, tại tôi cũng ít tiếp súc với con gái mà, chả hiểu sao hôm nay lại mạnh bạo đến như vậy.. Sực nhớ sặp đến giờ vào lớp, lại chỗ con phượng hoàng của mình. dựng lên, tôi ngồi lên xe , quay lại nói với chị 1 câu:
- chị ơi, thế chị tên gì thế chị ? để em biết từ sau còn tránh ? hì hì, lườm tôi 1 cái, chị nói:
- chị tên linh, thế em tên gì? ...........
- dạ, em tên kiD, thôi em đi học đây kẻo muộn, em chào chị,
- ừm, chào em, có duyên thì chị em mình gặp nhau hén! mà xin ít lỗi ít thôi em, chị không có nhiều đâu mà em xin,
nháy mắt tinh ngịch , tôi cười xòa, rồi phóng xe đi, Trên đường đi tôi nghĩ, kể ra cô gái đó cũng đáng yêu thật, lại còn dễ tính nữa, chứ vào tay người khác thì tôi đi chắc rồi, tiền đâu mà đền xe xịn cho người ta,hay là.... hay là....... Nàng đã mến mình........ hài, mày tỉnh lại đi KiD ơi, mày nghĩ mày là ai? 1 thằng ăn xin chắc, xóa tan đi cái ý nghĩ điên rồ đó, tập trung vào chuyên môn đến trường, ( tất cả chỉ do duyên số ai mà ngờ được sau này nàng lại là 1 dấu gạch lớn trong cái cuộc đời nghèo khó của tôi, phải không Linh?)

Chap 3 :

đạp nhanh xe đến trường, đến nơi thì thấy cổng trường đã đóng cửa, biết mà, các cụ đã nói sáng sớm mà dây vào gái là đen lắm, kiểu này là không gửi xe được trong trường rồi, sờ vào túi, lôi ra mấy đồng 1000vnđ nhắn nheo, vuốt cho thật thẳng thớm lại, ( đây là số tiền mà mẹ cho tôi tháng này đấy , tiêu 1ngàn đối với tôi là tiếc đứt ruột), tặc lưỡi, dắt con xe của mình vào quán bên đường , tôi gửi xe mình và không quên đưa cho ông chủ quán tiền gửi xe. Chạy lại cổng trường đứng nấp ló sau bức tường, tôi khẽ nhìn lén lén vào cổng( thực ra là cũng sợ ông bảo vệ nhìn thấy lắm, ông mà phát hiện rồi lại phiền ra, phiền cả tới ba mẹ nữa), tôi đang toan tính là đợi hết 15 phút truy bài, chạy vòng ra chỗ tường rào sau trường, vứt cặp qua rồi đường hoàng đi từ cổng trường vào cho nó oai,, nghĩ vậy, tút cái dép ra kê, tôi ngồi phịch xuống chờ đợi....- Chỉ chờ 15 phút thôi mà, cố gắng lên KiD ơi............. tôi cũng không có đồng hồ nhưng áng chừng đang đợi khoảng 5,6 phút gì đó, có 1 nàng ngồi trên con xe mini đen đi ngang qua mặt tôi, ( nhìn cũng khá xinh xắn, ăn mặc có vẻ sành điệu đây, mỗi tội nước da hơi ngăm không được trắng như chị linh lúc nãy tôi gặp đó ). Liếc nhìn thấy nàng cũng mặc áo đồng phục giống mình, thầm đoán chắc là lại “ E Bờ Lết “ muộn học giống mình đây, với tay ngoắc ngoắc,, tôi nói to:
- Ấy ơi, dừng lại đi, ông bảo vệ đóng cổng trường rồi, cẩn thận bị ông ý bắt được là gay đấy.... nàng dừng xe lại nhìn tôi 1 cái rồi cười,
- bạn bảo mình hả?
- Ừ, ở đây có hai người mình không bảo bạn thì bảo ai...( Pó tay con này)
- Uj Giời, không lo đâu , mình đi học muộn thường xuyên mà, thế còn cậu, nhìn cậu chắc cũng học sinh cùng trường , vào giờ rồi, sao lại còn ngồi đây làm gì vậy?
- hì hì, mình hôm nay đi học muộn, đang định đợi hết giờ truy bài thì mới vào ! ( nghe tôi nói xong, nàng suy nghĩ rồi nói)
- thế bạn có muốn vào luôn bây giờ không phải đợi hết truy bài không? ( nàng khẽ nháy mắt và nói)
- Ô ! được thế thì còn gì bằng, bạn có cách gì mà hay vậy,
- Cứ đi theo mình
( nàng ra dấu bảo tôi đi theo nàng), tôi ngồi dậy, xỏ lại đôi dép, lẽo đẽo đi theo nàng, đi theo nàng lại gần cổng trường, mà mặt tôi vẫn còn ngơ ngác , không biết nàng sẽ giở trò gì nữa đây, nàng xuống xe, với tay vào cổng hét to, :
- Bác anh ơi, ( tên ông bảo vệ ) mở cửa cho cháu với,
ông bảo vệ đang ngồi trong phòng trực nhìn ra ngoài, với vội lấy cái chìa khóa, lắc đầu chạy ra, bên trong cái phòng trức đó tôi còn thấy có rất nhiều người nữa, đặc biệt tôi còn nhận ra cả cô giáo chủ nhiệm tôi trong đó nữa, chắc là đang buôn bán dưa lê đây, chạy ra đến nơi, ông nói:
- cháu gái của tôi ơi, cháu thương bác thì đi học sớm sớm 1 tí, chứ ngày nào cũng thế nàu, vì cháu mà bác đuổi việc mất, bác đã hứa với ba cháu rồi đấy !
- Dạ vâng cháu biết rồi mà bác, hứa với bác từ mai cháu không đi học muộn nữa đâu,
( nàng vừa nói vừa cười tít). Tôi lúc đó chỉ biết tròn xoe mắt mà nhìn nàng, trong đầu thì đặt lên biết bao câu hỏi, Nàng là ai mà lại thân thiết với ông bảo vệ đến thế? nàng là ai mà sao ông bảo vệ ( thường ngày nổi tiếng dzữ dằn, đánh học sinh , đặc biệt là những thằng cá biệt không gê tay), mà hôm nay lại tỏ thái độ kính nhường nàng đến vậy,
- Thôi cháu vào đi còn đứng đấy mà cười nữa à,
ông bảo vệ khẽ nhìn ra sau nàng và liếc về phía tôi, ông nói :
- thế còn ai đây? cũng đi học muộn nốt hả ( giọng ông gầm gừ gê thật ), tôi giật bắn người, chưa biết chả lời sao thì nàng đã nhanh trí giải nguy cho tôi, :
- Bác anh ơi, bạn cháu đó mà, hôm nay bạn ý đưa cháu đi học đó mà bác, ông bảo về nghe xong, nhìn tôi từ đầu đến chân, ( sao ai gặp tôi toàn nhìn tôi vậy à!). ông bĩu môi 1 cái rồi bảo:
- Vào đi , nhìn cái mặt của ông là tôi đoán ngay, ông đang tỏ vẻ khinh mình đây, 1 thằng nhà nghèo , quần áo rách rưới mà đòi sánh ngang với 1 con thiên nga, ăn mặc sang trọng như nàng, đã biết bao thằng công tử con nhà giàu xin chết chỉ để đưa nàng đi học còn chả được nàng để ý tiếp chuyện, huống chi là 1 người như tôi, buồn lắm, lẽo đẽo vừa đi theo nàng và im lặng không dám nói 1 câu gì nữa, bỗng nàng nói :
- Ê ê, làm gì mà bạn im lặng vậy, lúc nãy còn nói nhiều lắm cơ mà? hay lúc nãy bị bác anh dọa, sợ qúa, thụt mất lưỡi rồi ( nói xong nàng lại cười)
- À, có gì đâu, tớ chỉ đang suy nghĩ, sao ông bảo vệ lại không ý kiến gì mà chịu ra mở cửa cho bạn thế?
- À, về vụ đó bạn thấy mình siêu không?
- Siêu, qúa siêu luôn ý chứ, thế bạn làm kiểu gì hay vậy ( tôi nháy mắt hỏi nàng)
- À cái này thực ra cũng tại ba mình ý mà
- Ba bạn làm sao?
- Ơ thế bạn không biết gì à? ba mình là hiệu trưởng trường này mà !
- SẶC, oh my gót, thì ra là thế, hì ...thẳng nào ông đo lại sợ bạn 1 phép....
- hì... chuyện... ông đó mà ý kiến tớ kêu ba tớ đuổi việc liền à.. hehe
- Ơ, nói chuyện suốt thế bạn tên gì nhỉ? mình chưa biết
- Mình tên Thủy, thế còn You?
- Mình tên KiD, thủy học lớp nào? KiD học 12 A 2
- Thủy học 12C1, lớp chuyên văn ý
- Her, kid biết lớp chuyên văn rồi, không phải khoe nhá,,
- xÌ, AI thèm khoe, ( mặt nàng xìu xuống chứ không hớn hở như trước nữa, ), như để chữa ngượng vì câu nói trêu ân nhân của mình, tôi nói làm hòa,
- Vậy thủy à, nếu sau này có bài văn nào không làm được kid qua lớp thủy hỏi bài nghen?
- Ờ sẵn lòng thôi, nếu cóa bài toán nào khó thì thủy qua Lớp kiD hỏi bài nhá, có qua lại mà
- Oke, phục vụ người đẹp thì còn gì bằng
- Êy. đừng thấy Người ta hiền mà trêu nhá.., nói rồi nàng véo vào tay tôi 1 cái rõ đau, khiếp con gái gì mà hơi tí động chân động tay,, : - Thôi bye thủy nghen, Kid vào lớp đây
- Ừ bye, vừa đi vào lớp, lòng tôi chợt nghĩ, chả hiểu sao hôm nay là ngày gì mà nó loạn xạ thế không bít, được gặp 2 mĩ nhân nhưng để trả cái giá cho cuộc gặp này thì qúa đắt, gặp chị linh thì xứt xát hết cả chân tay, giờ lại đến em này thì tím cả tay. mà em thủy này kể ra cũng nguy hiểm phết, mình phải hết sức cần thận, nhỡ mà trêu em ý cái gì mà để em ý điên lên không vừa ý, em mách lên bố em ý thì mình chỉ có nước bị đuổi học, rồi lại khổ ba mẹ ở nhà, suy nghĩ miên man 1 hồi rồi tôi cũng bước vào được đến lớp học. ngó vào lớp , ôi thôi gay rồi...

Chap 4 :

vào đến lớp học, ngó vào lớp, ôi thôi rồi, cô chủ nhiệm ( sát thủ ) đã ngồi trong lớp rồi, hít 1 hơi thật dài để lấy lại tự tin, rồi tôi cũng dũng cảm bước vào lớp, : - Em thưa cô, cho em vào lớp ạ, cô đang giảng bài thì cũng giật mình bởi câu nói của tôi, cô và cả lớp quay ra nhìn tôi, rồi cô phán 1 câu xanh rờn :- ừ, vào lớp đi em , ( đang định nói em cảm ơn cô thì.......) cô chủ nhiệm đọt nhiên phán :
-cái loan, ghi tên bạn KiD vào cuối tuần cô xử lí tội đi học muộn,
mặt méo sệch vì mừng hụt ,bước vào lớp, vừa mới đặt người xuống cái bàn dãy ngoài mà tôi hay ngồi, thì thằng H đã đánh nhẹ vào lưng tôi 1 cái, ngạc nhiên, tôi quay xuống hỏi :
- Mày điên à, bảo tao cái gì?
nó nói :
- Ây, nhìn mày vậy mà liều thiệt nhá, lúc nãy tao ngó ra ngoài thấy mày đi cùng em thủy chíp ... chẹp.. lầm lì xì ra khói ha mày...... cũng có cảm giác ngờ ngợ, nhưng vẫn giả vờ ngu ngơ,tôi nói :
- thủy chíp nào mày, tiết đầu mà đã mơ ngủ à?
-Thôi, tao biết rồi, chém ít thôi mày ơi,
- xÙY XÙY, tao nghèo thế này cũng biết thân biết phận, tao chả dám tán ai mà cũng chả ai thèm nhòm tao đâu mày...đấy tùy mày nghĩ, tao học bài cái đã,
nói rồi,tôi lấy quyển sách toán ra ngồi học, nhưng trong lòng vẫn cứ bứt rứt không yên, chà thì ra em thủy mình gặp nãy còn có biệt danh thủy chíp, chíp là cái gì nhỉ, chẳng nhẽ lại là...là gà con kêu chíp chíp har ? hài...ngĩ đến đó mà tôi bỗng phì cười,
nhưng thôi cố quên cái chuyện đang nghĩ mà tập trung đến việc học trước mắt , tôi ngước mắt lên bảng và cắm cúi nghe cô giáo giảng bài mặt kệ cái mồm mõ của thằng H đang hoạt động hết công suất tung tin tôi đi với em thủy chíp,
TÙNG TÙNG TÙNG.......... tiếng trống tan trường đã điểm, từng đoàn học sinh trong trường ùa ra như 1 bầy ong vỡ tổ, sân trường lúc trước vắng lặng là thế giờ đã nhộn nhịp hẳn, tiếng gọi nhau í ới, tiềng trêu trọc nhau ,tiếng cười hí hí thỉnh thoảng lại vang lên.Còn tôi, vẫn cứ như thói quen hàng ngày là cắm mặt xuống đường mà đi vì trong lòng tôi còn nhiều mặc cảm về mình lắm, tôi rất ít bạn bè, họa chăng lắm là thỉnh thoảng mới đi chơi , đá bóng với mấy thằng hàng xóm, ra chỗ để xe,thấy lão trông xe tôi nói :
-bác ơi cho cháu lấy cái xe với ạ
-Ừ,thế vé xe đâu, xuất trình giấy tờ coi ( cố bụm miệng cười, rõ khổ, trông xe mà cũng xuất trình, “như ai “, tôi nó :
- dạ đây , đưa cho lão, chạy vào chỗ để xe, lấy chú phượng hoàng của mình ra, vừa mới đinh đạp đi thì ......... ÒA...........giật bắn mình quay lại, đang định lườm xem đứa ác độc nào trêu mình thế, há hốc mồm ngạc nhiện, thì ra là thủy chíp , tôi ra vẻ bực mình, tôi nói to :
- Ây, chơi gì mà ác vậy, mém tí nữa kid ngất rồi đấy, mặt tỏ vẻ hối lỗi vì đùa tôi qúa đà,
nàng nói :
-her, cho thủy sory nha, định trêu kid tí ai ngờ, ... cũng mệt mỏi vì trưa đang đói và mệt, tôi cũng ậm ừ cho qua chuyện,
- ừ, thôi không có gì đâu, định trêu em tí,
tôi nói :
-thế thủy về thì đi đường nào, nhỡ 2 đứa mình cùng đường thì đi luôn, nói chuyện tí cho vui,
-thủy đi đường nguyễn tất thành, thế kid đi đường nào,? ( chẹp thú thật với các bạn là nhà tôi ở khá xa đường nguyễn tất thành, nếu đi đường này, tôi cũng phải mất ít nhất 30 phút lòng vòng mới về được nhà, ,) nhưng thật rất muốn đi cùng nàng,
tôi nói :
- oài, trùng hợp thật, nhà kid về cũng đi đường đó đó,
-hay nhỉ, vậy 2 đứa mình cùng về cho vui hén? ( huých huých cùi trỏ vào tôi và nàng nắm lấy vạt áo tôi kéo đi cùng,), ...... đi cùng nàng 1 lúc , cả hai đứa vẫn im lặng chả nói với nhau câu gì cả, tôi biết tất cả cũng chỉ được giải thích qua 1 chữ “ Ngại “, thấy tình trạng này không ổn và cũng không muốn kéo dài lâu, tôi cất lời : - thủy này.....cũng chính lúc đó nàng cũng nói :
- kid ơi, sặc, gì mà trùng hợp vậy, : - ơ, bắt chiếc người ta nhá
-hì, còn lâu đi, thủy bắt chiếc kid thì có,
-á, bắt chiếc này... bắt chiếc này.............cứ mỗi câu bắt chiếc này, nàng lại đưa tay sang véo vào sườn tôi 1 cái, đau điếng người, cố lái xe ra xa tránh những cái véo đó, 1 tay tôi cầm 1 bên xe , còn 1 tay thì với sang cù li lại nàng,
-ấy, kid , dừng lại, nhột thủy mà, ngã xe giờ....nghe nàng nói vậy, tôi thôi không trêu nàng nữa,nhưng phải cố ra oai tí xíu chứ, :
- ờ, nể tình lần trước giúp kid tha cho đó không thì đừng hòng nghen
-bít rùi bít rùi, hứ,( nói mà nàng giơ cái nắm tay nhứ nhứ tôi,), tôi cũng chưa được gần con gái thế này bao giờ nên cảm giác hơi là lạ, cũng chả biết nói sao nữa, chỉ thấy nàng thật dễ gần, dễ mến qúa,bỗng nàng nói với tôi:
-ơ thế nhà kid ở đâu,? trông thế nào nhỉ? thủy muốn được đến nhà kid chơi 1 lần, qúa đỗi bất ngờ về câu hỏi của thủy, mặt tôi tối xầm lại, chả biết nói với nàng sao nữa, chả nhẽ lại nói là, nhà kid là cái nhà cấp 4 lụp xụp, mỗi khi mưa thì cả nhà coi như ở khách sạn ngàn sao mà tắm à,....chợt nghĩ ra cách trả lời :
- nhà kid ở xa lắm , ở tận tít qua cầu VT cơ,
-eo xa vậy à, nốt cái đường Nguyễn tất thành này là đến nhà thủy rồi đó, nhà thủy ở TC mà !
-ờ, vậy ha, ! đánh trống lảng sang chuyện khác, : - à, ở lớp kid ,kdi thấy mấy đứa nói thủy hát hay lắm phải không?
-hehe, đương nhiên rồi, kid muốn nghe thủy hát không?
-có chứ, hì,
-mà thôi, để khi khác đi, đến lúc nào đó thủy sẽ hát cho kid nghe
-thủy hứa rồi đó nghen, nhưng mà thủy phải ngoắc tay kid mới tin,
đưa ngón tay út của tôi sang bên nàng, ( thủy hứa đi ), nàng khẽ rụt rè đưa ngón tay út của nàng sang bên tôi, hai chúng tôi ngoắc tay vào nhau thật chặt, cảm giác chạm tay người khác giời thật sướng, nhưng sự việc làm tôi đau lòng đã sảy đến, đang đi với nàng thì có 2 thằng phóng trên con xe airblate đỏ và con click trắng phóng lại, gần, tôi ngước lên nhìn 2 thằng đó, cũng chả biết ai nữa, tại tôi cũng ít quan hệ bạn bè mà, thằng đi con click trắng áp sát lại gần thủy, nó đưa tay ra, bám lấy 1 bên xe của thủy rồi nói:
- ê thủy chíp, hôm nay đi cùng ai thế?
nãy giờ chỉ để ý cảm súc của mình, tôi quay qua bên thủy, thấy mặt nàng đang nhăn lại, tỏ vẻ tức tối lắm đây, tôi chợt nghĩ, hai thằng đấy định làm gì, sàm sỡ thủy à, nghĩ mà lòng tôi nổi cơn tức giận, nếu mà chuyện đó có xảy ra thật thì tôi ! 1 thằng khố rách áo ôm cũng quyết phải bảo vệ thủy đến cùng, bấy giờ nàng mới nói:
- không phải việc của mày đâu long ạ, cút đi tao nhờ
- à à, tao biết rồi, haha, nhà mày mới tuyển được thằng ôsin phải không, haha, thằng ôsin !!,
nói rồi nó rồ ra phóng lên chỗ tôi, đạp vào cái gác ba ga của tôi 1 cái thật mạnh, rồi phóng vù đi, dính phải phát đạp đấy, xe tôi loạng choạng, tôi ngã lăn xuống đất, mắt tôi nhìn theo xe 2 thằng vừa nãy đầy căm thù, thủy dừng hẳn xe lại, lại gần bên tôi, nàng cáu gắt nói :
- Grừ chúng nó, 2 thằng hư hỏng, người đâu gì mà côn đồ,
nói rồi nàng đỡ tôi dậy, lúc đó, tay tôi đã dính vết trầy xướt từ ban sáng, giờ dính thêm phát này nữa thì chảy toe toét máu, nhưng... trong tôi, nỗi đâu thể xác thì ít mà nỗi đâu tinh thần thì nhiều, lòng tự trọng, sự mặc cảm của 1 thằng đàn ông bị sỉ nhục, suy cho cùng thì nó nói cũng đúng, mình 1 thằng mặc áo nâu, quần vá, đi con xe từ thời chết đói năm 1945 mà dám sánh ngang với 1 tiểu thư con nhà giàu ư!,thật nực cười ! cóc gẻ đòi ăn thịt thiên nga, sánh bước bên nàng, tôi cũng cảm nhận được, người ngoài nhìn vào tôi thì không khác gì 1 thằng ôsin đang đi theo cô chủ, lúc nãy đi trên đường đã có người bàn tán, nhưng tôi bỏ qua, tôi không để ý, vì tôi mải nói chuyện với nàng, đến bây giờ, khi mà cái bản tính của lòng tự trọng 1 thằng đàn ông bị súc phạm,
, tôi nói :
- thôi thủy à, bạn đi trước đi, mình có việc bận tí, mình đi sau cũng được, nhìn tôi ái ngại, nàng nói:
-gì vậy kid? cậu đang bị vậy. tớ không phải là 1 con người vô tâm mà bỏ cậu được,mà cũng chính tại thủy mà kid mới bị như vậy mà, để thủy đưa kid về nhà nghen, ( cười 1 cái rõ tươi, làm lòng tôi cũng vui lên được chút ít)
- thôi thủy à, kid có việc bận thật mà, thùy cứ về đi), vừa nói, tồi vừa ngồi dậy, dựng xe lên và cố đẩy thủy ngồi lên xe,
-vậy thôi, thủy về nghen, kid nhớ đi làm việc gì đó xong là phải về nhà ngay nha, à mà, thủy có việc muốn nói nhỏ với kid này,
-??? gì vậy
-thì cứ gé mặt vào đây, bí mật quốc gia không thể nói to được, ừ thì gé mặt vào xem nàng nói gì, bỗng nàng hôn tôi đánh chụt một cái, lấy tay che cái mồm đang cười lại, nàng lên xe phóng thẳng, để lại tôi 1 mình mắt chữ O, mồm chữ A ngơ ngác không hiểu gì......

Chap 5 :

: sau bị thủy tự ý hôn lén, nhìn theo bóng dáng của nàng trên chiếc xe đạp đi mãi khuất bóng sau những con đường dài, tôi chợt sờ tay lên má mà nở 1 nụ cười,nhớ lại cái giây phút được nàng hôn, lần đầu tiên trong đời của 1 thằng nhà nghèo được con gái hôn , cảm giác thật hạnh phúc qúa lòng bỗng thấy vui ,tôi đứng lên , vừa mới cầm tay vào cái xe thì :
- ui da, đau qúa, bàn tay tôi tê nhức, run run, kiểu này di chuyển tay còn khó chứ huống chi là lái xe, suy nghĩ 1 lát, tôi dắt xe của mình lên vỉa hè,ngồi tạm vào cái gế đá, đưa tay phải ra khẽ ôm chỗ tay đau và cố đợi cho nó bớt nhức rồi mới dám nghĩ đến chuyện lên xe đi về, chỗ tôi ngồi là mặt đường nên có rất nhiều người qua lại, mà ức nhất là mấy người đó ,thật khó chịu , họ đi qua tôi, cứ nhìn chằm chằm vào tôi, kiểu như tôi là sinh vật là ý, ( hay là tại mình đẹp trai qúa nhỉ ! ), cố nghĩ một ra một ý nghĩ hài hước cho vui để xua tan đi cái hoàn cảnh éo le và nỗi đâu thể xác, ngồi 1 hồi cũng đã bớt đau, tôi lên xe và đi về. .Trời kể ra cũng biết thương người, bầu trời vào trưa hè hôm nay thật là đẹp, trời không hề nắng, dâm là đằng khác, chỉ lác đác ánh nắng dịu nhẹ phả xuống lòng đường, khiến con người ta có cái cảm giác dễ chịu chứ không nắng gắt và oi ả như mấy hôm bữa, trên trời cao áng mây xanh trôi lững lờ, gió lùa lùa thổi nhẹ, cũng xua tan đi bớt được phần ào cái nóng do đạp xe trên con đường rất xa, .Lọ mọ đạp xe mãi thì cũng về đến nhà,ở nhà, đúng như tôi đã lo lắng, mẹ đã đứng chờ tôi ở cổng rồi, thấy mẹ tôi đạp xe lại gần, :
- con chào me,con mới đi học về ( vừa nói, tôi vừa cúi mặt xuống rồi dắt xe định lách qua mẹ để đi vào nhà,vì cái cổng nhà tôi rất bé,chỉ cần 1 người đứng giữa là che mất 2/3 cái cổng rồi, huống chi tôi còn đinh dắt cả xe qua nữa), bỗng mẹ giữ tay tôi lại :
- kid,con đi đâu giờ mới về, hả?
- dạ,con...con........
- con cái gì? nói nhanh, anh có biết đây là lần đầu tiên anh đi học về muộn thế này không?anh có biết tôi với bố anh lo cho anh thế nào không hả?
- dạ, vâng con biết, con............
- thế anh đi đâu? ( chợt trong lúc bấn qúa hóa khôn, tôi nghĩ ngay ra 1 cách chối tội,)
- À mẹ ơi, hôm nay lớp con tổ chức sinh nhật cho thằng hùng ( ở lớp tôi, cứ gom tất cả những đứa có sinh nhật cùng 1 tháng rồi trích tiền qũy lớp ra để mua qùa mừng sinh nhật cho tụi nó)
- có thật không đấy? ( mẹ tôi vừa nói vừa nhìn vào mắt tôi như muốn hỏi dồn đầy hoài nghi )
- thật mà mẹ, con hứa đấy
- thôi được rồi, tạm tin anh, anh mà nói dối thì liệu hồn, thôi vào trong bếp ăn cơm đi, cơm mẹ còn để trong nồi đấy, nếu muốn ăn nóng thì lấy củi nhóm lại bếp ,,hâm lại cơm nhé)
- dạ dạ, hì hì, vừa cười vừa thở phào nhẹ nhõm, phù ! cuối cùng cũng đã vượt qua được cái cửa ải cuối cùng này rồi, nhưng nghĩ kể cũng buồn , từ bé đến giờ đây là lần thứ 2 tôi nói dối mẹ và cũng là lần đầu tiên tôi đi học về muộn như thế này, suy cho cùng cũng chỉ vì 1 chữ : “ Gái “ , à mà chưa kể với các bạn về ba tôi, chắc cũng có nhiều bạn thắc mắc là ba tôi lại ít xuất hiện trong chuyện, ba tôi làm xe ôm các bạn ạ, ba rất ít ở nhà, buổi sáng ba dậy rất sớm để ra chỗ ba hay đứng chờ để đi đón khách ( xe máy của ba tôi là xe 81 mà bữa nọ ra nhà chú vay tiền để mua xe, mà tôi đã nói )mãi đến buổi trưa ba về nhà ăn cơm cái rồi đi đến tầm 10h tối mịt ba mới về, tôi thương ba mẹ lắm, cứ mỗi lần thấy ba mặt xạm đi, mắt thâm quầng sau mỗi ngày mệt nhọc đi làm về, đã có lần tôi bảo với ba :
- - ba à ! hay là...là... con thôi học nha ba, con sẽ kiếm việc làm để phụ giúp thêm cho ba mẹ chứ thế này mãi, con không đành lòng,
ba tôi nge xong, cốc nhẹ vào đầu tôi cái, ba cười hiền từ, rồi vỗ nhẹ lên vai tôi :
- Kìa, sao con lại nói thế, con cứ đi học đi không phải lo nghĩ gì cho ba mẹ đâu, con có thương ba mẹ thì con phải học thật giỏi, thật chăm chỉ để không phụ công sức ba mẹ là được rồi
- nhưng mà ba, dạo này con thấy sức khỏe của ba kém lắm, ( ba cười rồi nói)
- không mà con, ba còn khỏe chán, vừa nói ba vừa ưỡn người lên rồi lấy tay vỗ bụp bụp vào người mình để cho tôi tin là ba khỏe, : - Bụp bụp,...khụ khụ khụ..( ba đang ho)
- trời ạ, ba, con biết ba khỏe mà, ba có sao không ba? lấy tay hất hất tay tôi ra,
- ba không sao, ba không sao ! thôi con đi học bài đi
- dạ vâng ! nhìn ba lúc đó ,đây là lần đầu tiên tôi bật khóc, nước mắt tôi nhòa đi,...tôi không dám khóc trước mặt ba, mắt tôi nhòe dần trên mặt, tôi chạy nhanh vào phòng về sinh rửa mặt thật kĩ, tại tôi sợ, tôi không muốn ba nhìn thấy tôi khóc, ba đã dạy tôi rất nhiều, con trai là phải kiên cường, cho dù có khóc thì cũng phải nuốt nước mắt, không thể hiện ra bên ngoài, con biết mà ba, con hứa,...huhu..lấy khăn lau nước mắt đang chảy, sau khi lau khô , tôi đi ra phòng khách và ngồi vào bàn học,
- À ! KiD này, ( tiếng ba vang lên)
- Dạ, có gì không ba?
- Ba có món qùa này muốn tặng con? nghe thật hấp dẫn, buông cây bút đang viết, tôi chạy lại phía ba
- đâu ba? đâu ba? tôi sốt ruột cứ vòng tay ra đằng sau ba để lấy món qùa mà ba đang nhấp nhứ đằng sau,
- Này con ! ba giơ ra trước mắt tôi, thật không thể tưởng tượng được, đó là 1 cây sáo tre,nhìn rất đẹp,.., tôi rất thích, cầm lấy thổi tu tu tu suốt, làm cả nhà náo động hẳn lên,
- đây là cây sáo ba mua cho con để con những lúc buồn và những lúc căng thẳng, con thổi sáo sẽ giúp đầu óc thanh thản lắm con ạ, !
- dạ, nhưng ba ơi, thổi sáo kiểu gì à ba ? sán lại vào lòng ba tôi lấy tay đẩy đẩy đùi ba để ba dạy mình
- rồi cứ từ từ, con nghe nhé, ba cầm cây sáo lên. ba bắt đầu thổi, nghe tiếng sáo của ba, tôi im bặt nó qúa hay, âm thanh du dương mà trầm bổng, thật phiêu hết sức
Rồi tôi cũng cố nải nỉ ba dạy cho mình thổi sáo, chẳng biết tại tôi thích thổi sao hay tôi có năng khiếu nữa mà tôi học thổi rất nhanh, đến chính ba tôi cũng phải thừa nhận và khen tôi mặc dù ba rất tiết kiệm lời khen từ trước cho đến nay, sau khoảng vài tuần tập luyện mà trình độ tôi đã đạt đến mức khi tôi thổi lên là ong bướm kéo đến xung quanh, dế ngừng kêu, chim ngừng hót ( nói hơi qúa tí để các bạn tạm hình dung ra được trình độ thổi sáo của tôi lúc bấy giờ !) , ...Phù... thôi suy nghĩ lan man về qúa khứ, trở lại thực tai lúc bấy giờ, , tôi xuống bếp, ăn tạm bát cơm đã, khỏi phải hâm lại luôn, đang đói dữ dội mà, cơm nguội cũng súc tất, miễn là no là được rồi, Ngày tháng cũng cứ thế trôi qua, chỉ có điều sau cái vụ đi cùng thủy hôm đó làm tôi vẫn thấy gê, tôi cảm thấy tôi không xứng với thủy , không muốn người ngoài bàn tán, cạch luôn, không dám đi nữa, mặc dù cũng có đôi lần, chính thủy chủ động rủ tôi đi về cùng với nàng, nhũng lúc như vậy, tôi lại kiếm cớ từ chối khéo, nhìn mặt nàng lúc đó toát lên 1 vẻ buồn man mát nhưng kiểu không muốn tỏ ra, :
- Ừm vậy thôi, kid về nha, Bye bye , lúc nào cho kiss phát nha, hì hì,
- Her , tên người ta là kid mà, KiSS gì, dê thế
- hì, trêu kid tí, ai thèm ! mà chưa gì đã..........
- tại thủy nói mà nên kid tưởng... hehe.. thôi về nghen,,, bye...
tuy không đi cùng nàng nhưng ở trường, tôi với nàng lại rất hay qua lại khi thì nàng sang lớp tôi, hỏi đề bài kiểm tra toán, mượn vở, nhờ chép hộ nói chung là các lí do nàng nghĩ ra, không biết để làm gì nhỉ? hay là để được gặp tôi nhiều hơn, đó cũng chỉ là cái ý nghĩ đơn phương của tôi mà thôi, không thể biết được nàng nghĩ gì về mình, mà tôi tính, tôi cũng nhút nhát lắm, nên có đánh chết chưa chắc tôi đã dám mở lời với nàng, có chút gì đấy hơi mến nàng nhưng mà tôi nghĩ, mình nên chỉ dừng tình cảm với người ta ở mức tình bạn mà thôi, nhiều đêm nằm suy nghĩ, hay là mình thử tiến sâu hơn với nàng, nhưng rồi chắc hẳn mọi người cũng sẽ đoán ngay ra được hậu qủa, nhẹ thì tôi bị nàng từ chối và quan hệ bạn bè của chúng tôi đến đây là chấm hết, nặng thì nàng gét mình và nói với ba nàng 1 câu là mình bị đuổi khỏi trường là cái chắc, tình huống thật khó xử, sướng cũng chết mà khổ cũng chết ! nhưng mà.........trong cuộc đời con người , mà lại nhất là đối với 1 thằng nhà nghèo như tôi, tuy được biết đến cái cảm giác của tinh yêu đầu đời rất muộn nhưng nó cũng là 1 đòi hỏi sinh lí bình thường của con người mà thôi ..và cái gì đã kích hoạt cái khiến tôi bắt đầu thấy thích người khác giới, còn nhớ hôm đó là ngày 20-10....

---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.giaitri321.pro. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.giaitri321.pro - Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------

Chap 6 :

- Còn nhớ hôm đó là ngày 20-10, mới sáng sớm đến trường mà cả trường đã thấy nào động, nhộn nhịp hẳn không riêng gì học sinh trong trường,.. ngay cả ở ngoài cổng trường, mấy bà bán hoa đã đứng ở đó từ bao giờ,ôi đủ thể loại và màu sắc, nào là bán từ 1 bông đến 1 bó , với đủ hình dáng, kích cỡ khác nhau, nhìn vào những bó hoa cho ta cái cảm giác thanh bình và đẹp vô cùng, mỗi đóa hồng như tượng trưng cho 1 vẻ đẹp của người phụ nữ, thủy ơi, em là đóa hồng nào trong tim tôi đây, những bà bán hoa thì miệng cười tươi roi rói, nói năng liên hoàn, tay thì rơ ra vẫy học sinh nhìn hài hước vô cùng, những bà bán hoa làm vậy chắc cốt yếu là cũng chỉ để moi tiền từ lũ học sinh hám gái, cười xòa, tôi dắt xe vào trường gửi xe và lững thững đi từng bước và không quan tâm đến vần đề này,ơ nhưng mà, mình cũng có gái mà, có nên quay lại mua hoa tặng thủy không nhỉ? sờ tay vào túi quần, xem còn đồng tiền nào không? sờ vào túi, lùng sục khắp ngóc ngách của túi quần, túi trước, túi sau, mãi cũng lỗi ra được mấy tờ 2000vnđ với 1000vnđ, nhăn nheo,,cầm tất cả lên, đếm lại mới được có 12000vnđ,( toàn tiền hơi nát mới đau chứ ), nhưng mà .......không ! không được đâu kid ơi, mày đã coi thủy là bạn bè bình thường rồi mà, mày mà tặng hoa cho thủy là thủy hiểu nhầm mày có ý với thủy đấy, không ! không thể được, nghĩ thì 1 đằng mà làm lại 1 nẻo, chả hiểu sao đầu óc thì tôi muốn thôi, không tặng tiếc gì hết cả, mà đôi bàn chân đã điều khiển tôi quay lại cổng trường, lại gần chỗ mấy bà bán hoa, :
- ” bá ơi, bán cháu .........” ,
chưa kịp nói hết câu, bà bán hàng nói át lời tôi luôn,, :
- “ đây, đây, cháu thích bó nào? bá lấy cho, nhân ngày hôm nay bá tính rẻ cho”, nghe đã thấy bà này xạo rồi ( có mà ngày hôm nay là ngày bà kiếm lời thì có )
- bó kia bao nhiêu hả bá?
- ( vừa nói tôi vừa chỉ chỉ vào cái bó hoa hồng nhìn rất đẹp, :
- “ -60 ngàn à cháu “
chẹp, mặt hơi tỏ vẻ chán nản, đắt qúa,tôi biết đào đâu ra tiền mà mua bây giờ, cố kiếm bó khác xấu hơn, :
- “ thế bó kia bao nhiêu bá,? “ ,
- “ bó đó 45 ngàn,”,
cảm giác thât vọng tràn trề, làm sao bây giờ? tiền thì mình không đủ rồi, mà đã lỡ hỏi giá hoa bán hoa rồi,chẳng nhẽ lại thôi cháu không mua nữa thì ngại chết, ! liếc quanh nhìn lên giàn để hoa bà bày bán, thấy mấy bông hồng,
- “ bá ơi, thế 1 bông hồng giá bao nhiêu? “ ,, “ 6 ngàn 1 bông cháu à”,
bà bán hàng thở dài mà trả lời tôi, tôi cũng hiểu ý, chắc bà tỏ ý chê mình nghèo, quyết định nhanh để còn vào lớp,
- “ bá , bán cháu 2 bông “, bà bán hàng ngồi dậy, gói tôi 2 bông hoa hồng mà tôi mua vào tấm nilon,
- “ của cháu đây “,
cầm tờ tiền nhăn nheo lôi trong túi quần ra, tôi giả cho bá, “
- ỦA? mà cháu mua hoa làm gì vậy? tặng mẹ hả “
Mẹ....mẹ.........đúng rồi, mẹ tôi nữa, vậy quyết định là tặng em thủy 1 bông, mẹ 1 bông, vừa cầm 2 bông hoa , vừa đi vừa cười, tôi chạy tung tăng vào lớp. ôi sao mà lúc này tôi lại cảm thấy mình nhí nhảnh giống trẻ con dễ sợ luôn,, vào lớp, thấy tôi cầm 2 bông hoa , cả lớp đồng thanh “Ồ” ! lên 1 tiếng rõ to làm tôi ngại qúa,chắc là lần đầu tiên từ năm lớp 10 đến giờ tôi mua hoa vào ngày 20-10, hài ! kể ra cái gọi là tình yêu lại làm con người ta thay đổi, cứ đà này khéo tôi cũng nhận ra mình nữa mất,:
- Ê Ê, bọn mày gì mà nhìn tao gê vậy, bộ hôm nay tao đẹp trai qúa à ?( cái câu chữa thẹn quên thuộc của tôi lại đem ra sử dụng),
- đẹp đẹp cái con khỉ ý
- mày nói gì mày, thích ăn uýnh vào mặt không ( vừa nói tôi vừa giơ cái cặp lên cao dọa thằng vừa trêu tôi), chắc muốn khai thác thêm thông tin của tôi, nó giả bộ cười rồi lại gần tôi mà bảo:
- -“ ây, đại ca gì mà nóng thế? chị em phụ nữ trong lớp nhìn vào lại cười cho,”
- xùy, cười kệ bọn nó, tao không quan tâm, gái đẹp là phù du mà thầy u mới là tất cả mà,
- đại ca dạy chí phải,
( nó vừa nói vừa chắp tay lại vái vái kiểu như mấy người tàu khựa ngày xưa hay làm khi chào nhau), rồi nét mặt nó bỗng nghiêm trở lại, kiểu như thôi không đùa nữa, :
- “ này kid này, hôm nay lạ nha, mày mua hoa tặng em nào thế?
- à ờ, tao mua hoa tặng mẹ tao,
- thật không mày, hiếu thảo thế nhỉ? ( nó hỏi ý nghi ngờ)
- thật, mày nghĩ ai cũng giống mày à,
thằng bé nghe tôi nói xong, tiu nghỉu, không biết nói gì nữa, im lặng và quay đi chỗ khác, Tùng tùng tùng........ tiếng trống bắt đầu giờ truy bài vang lên, 1 vài đứa đi học muộn thì nháo nhào, chạy vội vàng từ cổng trưởng thật nhanh vào lớp, những nhóm đá cầu ngoài sân cũng dừng đá mà chạy vào, cảnh tượng trông thật hỗn loan vô cùng, nằm gục xuống bàn mệt mỏi, đảo mắt 1 vòng, ngó xuống bàn dưới,thấy con bạn đang nghe nhạc mắt nó nhắm lim dim, đầu thì cứ gật gật, miệng hát be bé, nhìn ngứa mắt vãi,không cần suy nghĩ nhiều, với tay giật luôn không thèm hỏi,
- Ấy kid, giả đây, tớ đang nge mà,, “ ứ giả đấy, tớ mượn nghe tí “......... “ không,tớ đang nge hay không cho mượn được đâu,”,,,vừa nói Vân ( tên cô bạn của tôi) vừa dướn người lên để đòi lấy cái máy nge nhạc, 1 tay thì tôi đưa cái máy nge nhạc ra xa, 1 tay thì đẩy vào người vân ra để không cho vân lấy được cái máy, vân cứ dùng 2 tay bám chặt vào tay vôi mà kéo kéo , giật giật, chả biết phải vô tình hay cố ý nữa, vân kéo cả tay tôi chạm nguyên vào ngực của nàng, cảm giác bối rối ngại ngùng, mặt tôi cứ đỏ bừng dần lên, nhưng may thay vân vẫn không hề hay biết, nếu mà vân biết chuyện chắc tôi phải tìm cái lỗ nẻ nào đó chui vô mới hết xí hổ mất , huhu ! , vân vẫn đỏng đảnh giật máy nghe nhạc của nàng thêm 3,4 lần nữa thì tôi mới chịu, thôi không giằng co với vân nữa mà rả máy nghe nhạc cho nàng, , giật được cái máy, tôi đang ngại ngùng là thế , nàng đã tặng ngay cho tôi cái véo vào tay đau thấu trời, :
- Ui da,! đau, con gái gì mà gê thế,
- gê à! từ sau mà còn dám trêu vân nữa thì liệu hồn đây !, nói rồi, vân lại véo cho tôi thêm cái nữa vào tay
- đau, thôi, chị hai tha e, từ sau em chừa, hì hì,
( cố nặn ra 1 khuôn mặt cười hết mức mặc dù trong người thì đang đau phát khóc, cốt cũng chỉ để làm giảm tình thế đang nóng, giận hờn vu vơ của vân lúc đó), kể ra mình cũng lãi chán,hì hì , sướng thật !, khẽ liếc nhìn mặt vân, lúc này vân lại cắm tai nghe vào và khẽ nhắm nghiền đôi mắt, chẳng biết là lần va chạm lúc nãy làm vân có cảm giác gì nữa mà tôi thấy 2 gò má của nàng hơi ửng đỏ, chắc cũng xí hổ giống tôi rùi, , hì hì, lại nằm gục xuống bàn, Hết 15 phút truy bài, cả lớp tôi lại kéo nhau xuống cuối lớp hết để lấy gế chuẩn bị ra sân xem lễ mít tinh ( trường tôi năm nào cũng thế, cứ đến 20-10 là cử ra một số lớp , đặc biệt là mấy lớp C, góp 1 vài tiết mục văn nghệ chào mừng ngày này, thường thì sẽ cắt 3 tiết đầu , mít tinh kỉ niệm xong là học nốt 2 tiểt cuối rồi về, có năm, mít tinh xong cái cũng được về luôn, khỏi phải học, sướng !), đi vội xuống cuối lớp, :
- êy, trang ơi, tút hộ tớ gế với,... “ ừ chờ tí”, nói rồi trang tút 1 cái gế trong chồng gế trang đang cầm đưa cho tôi,:
- thank you, !
“ xì, cáo đeo nơ” ,
ngớ người vì câu nói của trang , chả hiểu, gì cả, tôi cầm cái gế, rồi chạy thẳng ra sân trường tập trung, ....chẹp... vẫn là cái màn quen thuộc, lúc đầu là mấy ông giáo bà giáo lên đọc diễn thuyết...rồi tiếp đến màn ông hiệu trưởng lại lên “ có ý kiến” ,blah..blah...
( ông nói thì kệ ông chứ ở dưới, đứa thì ngồi bấm điện thoại, đừa thì buôn chuyện xì xào, tiếng ồn ở dưới còn át cả tiếng ông hiệu trưởng đang nói văng vẳng ở trên , nói được 1 lúc , vì qúa bực mình, nói chả ai thèm nghe, ông hiệu trưởng quát:
- “ các anh chị có trật tự không hả?”
cả trường bỗng im phắc chẳng ai dám nói gì nữa, khá hài lòng vì câu quát mắng của mình,ông hiệu trưởng lại nói tiếp :
- các em phải ...........
...( chưa dứt câu thì......tiếng học sinh nói chuyện lại rộ hẳn lên, y như lúc trước, qúa thất vọng, ông hieu truong thôi không nói nữa mà lại chỗ bà phụ trách đoàn xì xào to nhỏ gì đó) mệt, gục mặt xuống lưng thằng bạn , chả buồn quan tâm nữa, :
Tiếp nối chương trình, là tiết mục văn nghệ của Lớp 12 C 2, sau câu nói đấy, cả trường nhộn nhịp hẳn lên, lúc tiết mục biểu diễn bắt đầu, lớp tôi và các lớp lớp khác cất hết gế ngồi mà chuyển sáng đứng, đang ngủ ngon lại bị phá thế này mệt thật, rồi tất cả học sinh ùn ùn kéo lên trên, ai cũng muốn lại gần sân khấu để xem rõ hơn tiết mục biểu diễn , tôi đứng ở giữa nên bị xô đẩy khá nhiều, bỗng đâu, tôi chợt nảy ra thêm 1 trò mới để phá đi cái cảnh nhàm chán nè.....

Chap 7 :

- háo hức với trò mình mới nghĩ ra,tôi vừa xem ca nhạc , vừa nở 1 nụ cười tinh nghịch hết, tôi chạy lên chỗ đám đông, len lén luồn lách qua chỗ mấy bạn nữ đang đứng ,máy bạn ý còn đang ngẩng hết cả lên xem ca nhạc vì ai ai cũng muốn mình có được vị trí đẹp để tiện quan sát mà lị, tôi cũng vậy, giả vờ xem ,rồi đưa tay khe khẽ giơ lên cao vỗ nhẹ “ Bụp “ cái vào đầu bạn nữ ( nhìn cũng xinh lúm à nha ) ,
trọc bạn nữ đó xong tôi giả vở quay mặt thật nhanh lên khán đài xem văn nghệ, mồm còn huýt sáo rất vô tư hồn nhiên , :-P lêu lêu ,
Bị người khác trêu trọc , bạn nữ đo quay ngoắt lại xem ai , nhưng còn lâu mới túm được tui , tiếp đó tôi còn trêu rất nhiều bạn nữ ở gần đó nữa, làm các bạn đó kêu ầm lên, khuôn mặt ai ai cũng nhăn nhó, còn gào ầm lên dọa dẫm nếu túm được xẽ cho đứa đánh lén 1 trận ....
dọa thì kệ chớ còn tôi thì trốn xuống dưới gồi cười 1 mình đến mức chảy cả nước mắt , tôi tự thưởng cho mình, thấy mình , điêu nghệ, tài tình y như diễn viên ảo thuật, tôi làm vậy mà cũng không hề để ai phát hiện, thấy 1 đám đông ở trên nữa, tôi lại giở trò cũ leo lên trên để mà trọc phá mọi người, chính vì quá lố , mà tôi đã chen lên được đến hàng đầu tiên, trống trơ trọi luôn à, giờ thì chả còn gì mà chen chúc nữa rồi, ! chẳng nhẽ mình lại quay lại chỗ lúc nãy rồi lại làm thêm tăng nữa vượt biên à, nghĩ vậy thôi chứ tôi cũng không dám làm nữa, đang mải suy nghĩ thì 1 tiếng nói của MC dẫn chương trình làm tôi sững người lại vì ngạc nhiên :
- tiếp theo chương trình là bài hát, xinh tươi việt nam do bạn trần lệ thủy trình bày,
tiếng vỗ tay ầm ầm, đâu đó còn vang lên tiếng huýt sáo của một số cổ động viên qúa khích, chắc lại mấy thằng đang có ý định tán tỉnh thủy của tôi đây mà,.. nàng lắm người theo đuổi thật, mình chắc không có vé rồi ( tôi tự nhủ ),,, , sau lời chào tất cả mọi người, thủy khẽ cất tiếng hát, tiếng hát của nàng thật khác xa so với những gì tôi đã tưởng tượng, không ngờ 1 bà chằn lại sở hữu 1 chất giọng dễ thương như vậy, giọng hát nhẹ nhàng, tình cảm, pha chút gì đó , 1 nỗi buồn man mát mà sâu thẳm tâm can người nghe,thật cảm động, tôi cảm thấy hơi tiếc, tôi tiếc vì rất có thể nếu tôi không muốn tiến sâu hơn nữa với thủy, kiểu gì tôi cũng sẽ bị lũ kia cướp mất em mà thôi, ! mải suy nghĩ 1 hồi thì thủy cũng đã trình bày xong ca khúc của mình, rồi hàng loạt người nhao nhao chạy lên tặng hoa thủy, có thằng còn vấp ngã do qúa vội vàng lao lên trên bậc khán đài, ( làm tôi và cả học sinh của trường cười vỡ bụng), thủy hôm nay thật sự là 1 ca sỹ trong lòng mọi người, trên tay nàng lúc này đầy ắp hoa là hoa,miệng nàng khẽ cười, đôi má ửng hồng, nhìn sâu vào mắt nàng cũng có thể thấy nàng đang rất hạnh phúc, đang mải ngắm nàng, chợt tôi thấy nàng đang liếc về phía tôi, có lẽ nàng đã phát hiện ra tôi đang đứng ở vị trí hàng đầu tiên rồi, nàng chỉ nhìn tôi và mỉm cười, À, phải rồi, hoa hoa, phải tặng hoa cho nàng mới được ! gay rồi, lúc ra truy bài quên mất không đem hoa, vậy là tôi đành phải , hai tay thì đúc túi áo, mắt thì nhìn ngắm nàng từ xa, coi như hôm nay ta kiêu, không có ý kiến gì vậy, được 1 lúc thì tôi lẻn xuống phía dưới, vớ tạm cái gế ngồi , xem ca nhạc tiếp,
- ...........Òa........tôi giật mình té gế cái bụp, bực mình quá, quay ngay lại xem đứa nào vừa trêu mình, à thì ra là nàng,găp nàng tôi thực sự rất vui, không ngờ nàng lại quan tâm đến mình vậy, mặt tỏ vẻ cáu giận :
- - ôi ! thủy ơi, 2 lần làm kid giật mình rồi đấy, tổn thọ qúa,.......( tôi xoa xoa ngực)..........
- “ cho chết đáng đời”
- hơ, ai trêu gẹo gì thủy đâu mà lại làm kid tí nữa rớt tim ra ngoài vậy,
- thì thì...... hì, hoa của thùy đâu ( nàng vừa nói vừa đưa tay chìa chìa ra ra trước mắt tôi kiểu đang xin)
- hoa gì nhỉ? ơ hôm nay là ngày gì mà phải tặng hoa ? ( dù biết thừa nhưng tôi vẫn giả vờ ngước mặt lên trời, gãi gãi đầu tỏ vẻ ngây ngô)
- hôm nay ngày phụ nữ việt nam mà, hé hé, kid phải tặng hoa cho thủy chứ , hay dành hoa tặng em nào rồi hử?
- ô ! thế thủy là “ phụ nữ “ rồi à ? hì hì
- như hiểu ra cái ý “ phụ nữ “ mà tôi vừa nói , mặt nàng trở nên tức giận, .
- . hức ! không ngờ kid lại là con người như thế .. thế thôi , không phải tặng nữa đâu, hừ,
rồi thủy quay ngoắc mặt đi rồi đi luôn, lúc đo người tôi như chết sững lại, cảm giác hình như mình vừa làm việc gì qúa trớn, tôi thôi không suy nghĩ thêm nữa, tôi chạy vội theo thủy, thấy được nàng, tôi nắm chặt lấy tay thủy lại, giữ thủy không cho đi tiếp nữa, :
- thủy ! nghe kid giải thích đã, kid không có ý đó đâu, kid chỉ....kid chỉ.....muốn trêu thủy tí thôi mà,hihi, ( đang trong tình thế hoảng loạn mà tôi vẫn phải cố gắng cười)
- bỏ thủy ra, thủy không muốn nghe kid nói nữa, bỏ tay ra
( lúc này cái ánh mắt trìu mến hàng ngày nàng dành cho tôi đã biến mất , mà thay vào đó là cái nhìn tức giận, tui có hơi run ,nhưng tôi vẫn cố gắng giải thích :
- kid không bỏ đâu, thủy phải hiểu kid chứ, tại lúc đó kid muốn làm thủy vui mà, ai ngờ.............
- vui lắm hả kid? kid nói vậy kid có biết là kid đang xỉ nhục thủy không?
- kid.......kid........
nói rồi,nàng lại tiếp tục bỏ đi, tôi vội vàng giữ tay nàng lại, nàng cố gỡ tay tôi ra, nàng còn dùng cái móng tay sắc nhọn của mình cấu vào tay tôi,..tay tôi đã rớm máu do vết cấu của nàng , do đau nên tôi đã hơi nới lỏng tay.........nàng sắp đi mất, lúc đó trong tôi tự nghĩ rằng, bây giờ, tôi mà buông tay ra, nàng sẽ vụt mất mãi mãi, không bao giờ quay trở lại với tôi nữa, lo sợ làm tôi không suy nghĩ được gì nữa, tôi lao vào, ôm chầm lấy nàng, ôm nàng thật chặt, ôm như không bao giờ để nàng phải rời xa tôi nữa, cả thế giới trong tôi lúc đó như ngừng chuyển động, tim tôi đập mạnh ) ngực của hai chúng tôi chạm nhau, , mềm mại , tim của chúng tôi lúc đo như chung 1 nhip đập vậy, :
- bỏ ra ngay, không thủy hét lên bây giờ,
nàng vừa nói, nàng vừa lấy tay đấm thùm thụp vào lưng tôi thật mạnh, tuy đau đớn nhưng tôi sợ phải đánh mất nàng, tôi sợ lắm, :
- đừng mà thủy, kid...kid thích thủy lắm, kid thích thủy ngay từ cái ngày chúng mình gặp nhau cơ,
( tôi nói thủ thỉ thật nhẹ nhàng vào tai của nàng),mặt nàng lúc đấy đỏ bừng, hình như lúc tôi với nàng ôm nhau, nàng quay ra phía sau tôi, nàng đã nhìn thấy 1 điều gì đó, được 1 lúc, như bình tâm suy nghĩ lại, nàng không giãy giụa trong vòng tay tôi nữa mà tay nàng vòng lên, ôm nhẹ vào eo của tôi, :
- kid . bỏ tay ra đi, thủy khó thở qúa, như ngớ ra, tôi vội vàng nhả tay ngay ra khỏi thủy, :
- thủy cho kid xin lỗi nha, không hiểu sao lúc đó kid lại làm như vậy nữa........... “ những điều kid nói vừa nãy là thật hả ?”
.......lần đầu tiên tôi biết ngại ngùng trước 1 câu nói của người khác giới, ngước lên nhìn khuôn mặt của nàng , trên khóe mắt nàng cũng đã xuất hiện vài giọt lệ, mắt nàng hơi đẫm nước mắt, có lẽ nàng đã khóc ( khóc vì cảm động ư ? )
tôi nói: ,:
- kid......ừm.........,
suy nghĩ 1 lát rồi thủy vuốt nhẹ lên má tôi rồi nắm lấy bàn tay tôi và khẽ nói :
- vậy thủy cho kid 1 cơ hội đó, để xem kid sẽ làm như thế nào ?
- ý thủy là?..(tôi tò mò hỏi ) :
- - tự suy nghĩ đi, đồ ngốc . ...
.nàng không nói gì nữa, khẽ nháy mắt tinh ngịch rồi nàng đi vào lớp, bỏ lại tôi đứng ngẩn ngơ......lúc trấn tĩnh trở lại, tôi quay lại nhìn ....ôi thì ra đông... mà phải nói là khá nhiều người đã đứng nhìn , chứng kiến cảnh tôi ôm hot girl của trường “ thủy chíp “ như thế mà há hốc mồm ngạc nhiên, ( và trong đám đông đấy có 1 người, à không, mà là 1 thằng khốn mới đúng, nó đã chứng kiến cảnh tôi ôm thủy ), chắc họ đang ngạc nhiên vì 1 thằng nhìn quê mùa như tôi mà lại dám ôm hot girl của trường, bao nhiêu thằng theo đuổi nàng còn chỉ dám cùng lắm là nắm tay, mà tôi lại dám ôm nàng mà lại ngay giữa trường nữa mới hài chứ, tôi cũng không biết là mình lấy đâu ra cái can đảm, 1 việc có nằm mơ tôi cũng không thể nghĩ đến như vậy, khẽ cười cười, tôi quay trở lại chỗ ngồi cũ của mình và suy nghĩ ý mà thủy vừa nói, hay mình đem hoa ra tặng thủy nhỉ,? nhưng mà ai lại tặng 1 bông? bôi bác quá , hay 1 bó đi, đắt qúa, suy nghĩ mãi cũng chả ra biện pháp gì. tôi muốn món qùa hôm nay tôi dành cho thủy phải là món qùa làm nàng nhớ mãi, để nàng không thể quên được tôi, ..Và rồi thì 3 tiếng cắt xén ca nhạc mít tinh cũng hết, lớp nào lại trở về với lớp đấy, lại 1 cái cảnh hỗn loạn , học sinh ùa về lớp như con đập xả nước , đông kín mít, do sống với cảnh 1 mình, ít va chạm nơi đông người nên tôi rất gét cái cảnh chen chúc này.... lăn lê, luồn lách, đánh võng mãi mới về được đến lớp, trên đường về lớp, tôi còn bắt gặp mấy cái ánh mắt nhìn về phía tôi, tay bọn nó chỉ chỉ trỏ trỏ. gét gê, chỉ muốn lao ra, tát cho bọn nó phát, chỉ trỏ gì tao hả lũ kia, vào lớp cái là tôi bị bọn bạn lôi ngồi xuống luôn, :
- chà, hôm nay diễn viên kid diễn phim tình cảm hay gê, cảm động đến phát khóc rồi nè, hjx hjx ( nó vừa nói vừa giả bộ đừa tay lên lau nước mắt, cái thằng ẻo lả gì không đâu ), có đứa còn hỏi:
- ây, thằng này liều thế, mày không biết là có cơ số thằng theo đuổi con thủy đấy à ? cẩn thận ăn đấm đấy, ( chẹp, không biết nó nói có thật không? hơi lo lo nhưng vẫn phải giữ mặt lạnh một tí) :
- kệ tao, thôi bọn mày tránh ra cái, lúc nãy chen chúc mệt quá ,
, tôi đứng dậy và cố thoát ra khỏ đám đông đang vây lấy mình và đang có thêm ý định hỏi thăm ( giờ tôi mới thấu hiểu nỗi khổ của những người nổi tiếng , hi ), cả những tiết còn lại, tôi phân vân suy nghĩ mãi , vấn đề đặt ra ở đây là phải biết nhà của nàng, nếu không thì có nghĩ ra được qùa thì cũng không ăn thua gì, à đúng rồi, thằng đông, ( thằng này học lại 1 năm và học cùng lớp tôi, nó đủ 19 tuổi rồi nên ba mẹ nó cho nó đi xe máy đến trường), nghĩ là làm, đợi đến giờ ra chơi,tôi xuống chỗ thằng đông ngồi :
- anh đông ơi?.........
- “ cái gì mày “ ..........
- “ tí nữa về, anh có thể chở em đi ra đây tí được không? “
- ừhm .......sorry mày hén, tí tao bận rồi “ ( lại ra nét ngồi chứ bận cái gì ),... “
- đi mà anh, anh giúp em với, với lại cũng sắp kiểm tra 1 tiết toán rồi, có gì em vứt phao xuống cho anh, hứa đấy nhá
” nó suy nghĩ 1 lát rồi nói :
- “ thôi được rồi, nể mày lắm đấy nhé, thế có đi xa không?
( hehe, với những thằng học dốt thế này, cứ đem học ra mà trị là ngon nhất). “
- dạ, cũng không xa lắm đâu anh ạ, ngay gần đây thôi “,
- : ừ, có gì tí vè nghen “ ,
- “ vâng , thank anh trước nhá “,
tôi nở 1 nụ cười thật tươi rồi quay trở về bàn học, ......Tùng Tùng....Tùng....... tiếng trống tan trường vang lên, báo hiệu kết thúc 1 ngày học vất vả,.....vơ vội sách vở vào cặp và chạy nhanh đến chỗ thằng đông, :
-nhanh lên anh , nhanh lên anh, không hỏng việc của em mất ,
- “ mày cứ từ từ , để anh sắp sách vở đã chứ, “
, rồi tôi với đông chạy vội ra cổng trường, tôi đưa thêm 1 ngàn cho ông trông xe, “ bác ơi, cho cháu gửi thêm buổi trưa nay nhá”, quay sang bên đông, thấy nó cũng lấy xe xong rồi,tôi chạy ra, leo lên xe nó.
- “ đâu, thế giờ mày cần anh đưa đi đâu, “
- “ anh đợi em xíu, em nhìn đã, “
- “ à, theo dõi gái phải không? “ dạ, chỉ anh hiểu em , hì hì “
tôi ngóng cổ, trông mãi, trông mãi, cố gắng nhìn trong hàng trăm con người đang đi ra từ cổng trường ra chỉ mong thấy được hình bóng của nàng, A, kia rồi, nhìn nàng lúc đó thật hài hước, nàng cầm trên tay rất nhiều hoa, che kín cả khuôn mặt nàng, nàng đi ra chỗ ,mấy bà bán hoa, to nhỏ với mấy bà 1 lúc rồi, nàng đưa tất cả số hoa trên tay nàng cho mấy bà bán hoa , ( chà không ngờ nàng nhìn đần đần mà biết cách kinh doanh gê cơ ), vỗ vỗ vào vai đông,
-“ anh đi theo cái con bé mặc quần bò đen kia kìa “
-“ đâu, đâu...” “
- kia ,
tôi nói và chỉ tay về phía thủy”,
-“ à, con thủy chíp chứ gì, kể ra mày cũng có mắt nhìn gái phết”,
đông huých huých cùi trỏ về phía sau như trêu tôi,
- chuyện, em quan sát suốt đấy “..
- “ anh nó đi rồi kìa, bám theo “,
thủy hôm nay đi về cùng 1 cô bạn nữa, nàng vừa đi trên đường, vừa cười nói,thật hồn nhiên, có vẻ hôm nay là 1 ngày nàng rất hạnh phúc,đang phóng xe vi vu theo gót người đẹp, chợt đông nói 1 tiếng làm cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, :
- KiD này, chỗ anh em , anh nói thật “
- sao hả anh ? “ mày nhắm có đủ sức với kinh tế mà cưa em thủy đó không ? “
cúi mặt xuống ,tôi nói :
- “ em...em...”.....”
- mà mày biết không? thằng nhân hà ( có thể nói thằng này là có số má nhất trường tôi, vì nhà nó giàu, bố làm to, nó ăn chơi lại quen biết rộng còn về cái tên thì mẹ thằng này tên là hà nên mọi người toàn gọi là nhân hà ),
- nó cũng đang cưa em thủy chíp đấy cu ạ? mày mà để nó biết thì ăn uýnh là cái chắc, lúc đây khéo anh cũng không xin được cho mày đâu “
- “ nhưng mà em cảm thấy thích thủy lắm mà anh
- con đấy nhìn xinh,thằng nào chả thích, nhưng mà , anh thấy mày không hợp với nó tí nào cả, anh không có ý chê gì mày nhá, nhà mày thì nghèo, nhà nó giàu ú sụ ra, mày với nó chỉ là đôi đũa lệch thôi cu à, cũng có lần anh thấy nó sang lớp mình, hỏi bài mày, cười đùa với mày rõ thân thiết, nhưng đối với ai nó chả thế, đừng tưởng nó cười với mày là nó thích mày nha cu, theo anh, mày nên kiếm 1 em khác đi,
“, khá là ngỡ ngàng trước lới khuyên giải của đông, tôi cũng cảm thấy sự háo hức, muốn tán đổ em thủy vơi dần đi,
- “ nhưng nhưng sáng nay thủy nói cho em....”..................” ???
- cho gì cu..........”
- mà thôi, em không nói đâu
- ừ, tùy mày, anh cũng chỉ muốn tốt cho mày thôi, mày muốn làm thế nào cũng được,
mắt tôi nhìn ra phía trước, vỗ vộ vào vai thằng đông 1 cái,
- anh, phóng nhanh lên tới ngã rẽ rồi kìa, không mất dấu em bây giờ” ,
khẽ lắc đầu thở dài vì sự ngang bướng của tôi, đông phóng vụt lên và vẫn bám theo thủy, nhưng đến cái ngã rẽ này, cô bạn của thùy cũng thôi, không đi cùng thủy nữa, vòng vèo theo thủy 1 luc mới thấy thủy dừng xe trước 1 ngôi nhà , mà không, đây phải nói là biệt thự mới đúng, nhà gì mà to đùng , 4 tầng nhìn mỏi cả cổ, tặc lưỡi nói với đông: “
- chắc nhà thủy đây rồi, em nhớ đường rồi, về thôi anh”
- Ấy, mà anh quên chưa hỏi, mày cần biết nhà con thủy chíp làm chi vậy? tính oánh boom nhà em ý hả ? hehe
nản, anh chỉ nghĩ xấu cho em, bố nàng là hiệu trưởng,oánh boom xong đời em xuống dốc không phanh à?
- mày biết nghĩ thế là tốt,
tôi với đông cười lớn rồi đông đưa tôi về nhà và hẹn chiều nay sẽ qua đón tôi đi học, .về đến nhà, đã thấy mẹ đang chuẩn bị bưng mâm cơm lên để ăn rồi,, :
- Mẹ, không đợi con à, toàn ăn trước vậy
- có gì đâu, mẹ dọn mâm lên trước thôi mà, thôi con vào thay quần áo đi xong ra ăn cơm, 12 giờ kém rồi đấy, ba con cũng sắp về rồi
- dạ, à mẹ ơi, con có qùa tặng mẹ này,
- qùa gì hả con? ........
. hì, mẹ đợi con tí “ , tôi vội lôi trong cái cặp ra 2 bông hoa hồng,
- nhân ngày 20-10 con tặng mẹ yêu dấu của con, chúc mẹ mãi trẻ khoe đẹp nghen, hìhi,
mẹ tôi không nói gì mà chỉ cười, nhận lấy 2 bống hoa rồi cắm vào lọ hoa,
- hoa đẹp không mẹ “,
- ừm đẹp lắm con ạ “,........
- ” chuyện, con chọn mãi mới được đấy, ............“
- nhưng mà này , mẹ bảo”.........
- dạ, mẹ bảo gì ạ
- con tặng hoa mẹ thì mẹ cũng thích lắm, nhưng từ sau, con không cần phải làm vậy đâu, mẹ biết là con giành tiền mẹ cho ăn sáng để mua hoa, con cũng rất quan tâm cho mẹ, nhưng con chỉ cần tặng mẹ bằng những nỗ lực học, sự cố gắng của con.....blah...blah.....
rồi mẹ tôi còn giảng thêm 1 tràn nữa, tôi thì cũng không dám nói gì cả, chỉ biết dạ vâng sau mỗi câu me hỏi. Ăn cơm xong, tôi lên giường và bắt đầu đi ngủ....nhưng không tài nào chợp mắt được, những câu nói của đông và thủy cứ tái hiện lại trong đầu của tôi, “ mày với thủy chỉ là đôi đũa lệch “ .....:” thủy cho kid 1 cơ hội đó ...” tôi phải làm sao đây, lăn lăn lộn trên giường mãi, vô tình đầu tôi đập đánh cốp cái vào tường, đau điếng,,lấy tay xoa xoa cái đầu, :
- cái tường chết tiệt, thấy tao lao vào mày phải tránh ra chứ, làm tao đau qúa, ...và...... ..1 luồng suy nghĩ chợt hiện lên trong đầu tôi, đúng rồi, đúng rồi, mình phải thế, cho dù sự việc có ra sao đi chăng nữa, thà đau 1 lần xong rồi thôi, tôi biết tôi phải làm gì rồi,.....

Chap 8 :

- đúng, tôi biết tôi phải làm gì rồi, bây giờ hoặc không bao giờ có cơ hội nữa, giờ phải nghĩ ra 1 món qùa thật ý nghĩ để tối nay sẽ tặng cho nàng,tôi muốn món qùa tặng cho nàng phải thật có ý nghĩa, nếu hôm nay ông trời rủ lòng thương, thiên địa nhân hòa, tôi nhấ định sẽ thổ lộ và tỏ tình với nàng, để nàng hiểu được tình cảm của tôi. Các cụ ngày xưa đã nói : “ không tiền đố mày làm nên “, vấn đề nan giải từ xưa cho đến nay, kiếm đâu ra tiền mà mua qùa đây, sờ soạng và kiểm tra tổng tài sản còn lại trong người, gì vậy, còn có đúng 6 ngàn, ông trời thật khéo trêu đùa con người, nằm vắt tay lên trán suy nghĩ miên man, phải rồi, chỉ còn cách bất đắc dĩ này thôi, tôi qua phòng ba mẹ đang ngủ và khẽ lay mẹ dậy, :
- - Me ơi, mẹ cho con 250 ngàn, con đóng tiền học thêm tháng này ( thật ra là tôi không có ý định xin bừa đâu, tôi định là lấy tạm tiền học tháng này tiêu đã, rồi sẽ vay mượn bạn bè đập vào sau ),
- “ Cái gì? sao nhiều vậy con ? “
- - Dạ, cô giáo bảo đóng vậy mà mẹ, ( mẹ tôi ngần ngại suy nghĩ rồi thở dài 1 tiếng)
- - KiD này , có cần phải đóng gấp lắm không con ?
Hơi ái ngại trước câu hỏi của mẹ, tôi lúc bấy giờ cảm thấy mình có tội qúa, nhưng phải cắn răng mà chịu thôi, mẹ ơi, tha lỗi cho con nha, con cũng không muốn đâu nhưng dòng đời nó xô đẩy, tất cả cũng chỉ vì con dâu tương lai thôi mà mẹ, nghĩ vậy càng làm cho tôi thêm quyết tâm, lún sâu vào cái tội lỗi của mình,
- Dạ, cần gấp lắm mẹ ạ, chiều nay cô dặn phải nộp ngay,
- Ừm , vậy con chịu khó đợi mẹ 1 tí nha con, để mẹ qua nhà cô hương vay thêm tiền, nhà mình giờ cũng hết sạch tiền rồi, bữa tiền lương mẹ vừa giành để lo thuốc thang cho ba, con hãy vì ba mẹ mà cố học cho thật tốt nha con,
Nghe đến đây, cổ họng tôi nghẹn ứ, nói không thành lời, mắt tôi hoa lên, nước mắt rưng rưng như sắp phát khóc, mẹ ! con xin lỗi, :
- Thôi , thôi mẹ ạ, để chiều nay con đến bảo với cô giáo để thư thư con nộp tiền học sau,cô giáo dễ tính lắm mà mẹ,
nói rồi tôi lau vội nước mắt, chạy thật nhanh lên phòng học, :
- Kìa kid, con........
( mẹ tôi vấn cố gắng gọi với theo tôi,) bỏ ngoài tai tiếng mẹ gọi, tôi chạy lên phòng, vùi mặt vào chăn mà khóc nức nở, không biết tại sao lúc đó tôi lại cảm thấy thương mẹ qúa . có lẽ sau cái đêm nay, tôi sẽ phải thay đổi lại con người của chính mình,được 1 lúc tôi sắp sách vở và chạy ra cổng đứng chờ đông, tầm khoảng 3 phút trôi qua, ở phía xa xa cũng thấy thấp thoáng đông đang đi xe máy lại gần tôi, :
- Hế lô đại ca, gì mà làm em chờ mãi vậy, tính chiều nay nghỉ hả ?
Ờ. tại anh cố ngủ thêm tí nên qua muộn, mà mày lo gì, anh phóng xe vù tí 5 phút là có mặt ở trường, không muộn học đâu ,
....Ngồi lên xe của đông, tôi vẫn muốn thực hiện cái kế hoạch khó khăn là tặng 1 món qùa ý nghĩ cho thủy, thôi cứ hỏi vay tạm tiền thằng đông xem nó có không? hên xui, nhưng qủa thật là mở mồm vay 1 người rất khó, tôi ấp ứ cổ họng mãi mà không lên lời, để cho gió phả vào mặt và hít 1 hơi thật dài, tôi mới lấy hết can đảm để nói ,: - Anh đông đẹp trai ơi?
- Ặc, lại chém rồi, bảo anh gì mày?
- Anh...Anh..........anh có khoảng 250 ngàn không? em vay.....tầm khoảng 2 tuần em giả ngay ( cũng chẳng biết khoảng thời gian 2 tuần liệu tôi có giả nổi được không nhưng tôi vẫn cố nói liều vậy),
khuôn mặt của đông hơi khẽ nhăn lại rồi nở 1 nụ cười nhếch mép, :
- mày cần tiền làm gì vậy ? lại định qùa cáp biếu xén em thủy phải không ?
- Dạ, chỉ anh hiểu em tập 2, hihi, mà sao anh dự đoán chuẩn thế, có tài thì tối tính giùm em con đề đi, em uýnh lun, , tối trúng thì anh em mình đi uống bia
- Hè hè, anh chơi với mày mãi anh lại không hiểu tính mày, tiền thì anh có nhưng mày phải làm cho a 1 việc,
- Việc gì hả anh? tôi tò mò hỏi lại, đông khẽ nhổm người dậy, 1 tay lái xe, 1 tay lấy cái ví ra rồi tút lấy 250 ngàn , cầm trên tay :
- - Việc gì sau mày sẽ rõ, nhưng mày phải hứa là mày sẽ làm? nếu không thì...........
câu nói bỏ lửng của anh làm tôi khẽ rùng mình, nhưng tôi vẫn đặt vấn đề tán đổ em thủy lên làm đầu, không suy nghĩ nhiều , :
- Em hứa là em sẽ làm, anh yên tâm,
rồi đưa tay ra lấy 250 ngàn thằng đông đưa cho, khoản tiền nong giờ đã xong , Cả buổi chiều hôm đó, tôi không học được gì vô đầu cả, mặt lúc nào cũng nằm bẹp xuống bàn học ,, miên man suy ngĩ, tặng qua gì bây giờ, ...thử hỏi 1 đứa con gái xem sao, :
- Lan ơi, tớ đang định tặng qùa 1 con, nhưng không biết con gái thích con trai tặng gì vào ngày này, cậu tư vẫn giùm tớ với
- Tư vấn hả, cậu gặp tớ là đúng địa chỉ rồi đấy, nhưng mà trước hết, màn hậu tạ thế nào nhỉ,
( con nhỏ dễ gét, nó vừa nói, vừa vuốt cằm kiểu như đang vuốt râu ý , lần sau đừng hòng ông cho chép bài,dám hoạch họe ông à )
- Ờ thì........ ( tôi luốn cuống không biết trả lời thế nào nữa)
- hi, đùa kid tí thôi, chưa gì đã lộ rõ vẻ mặt ki bo rồi, thế kid biết sở thích của bạn nữ đó là gì không,
lắc đầu ngán ngẩm:
- kid cũng không biết nữa,
- Chẹp....vậy hay kid tặng thử gấu đi, đã số con gái toàn thích gấu thôi,
- gấu hả? ừm..... giá khoảng bao nhiều 1 con à lan?
- tùy loại, chắc khoảng 200-300 ngàn 1 con thôi à, rẻ mà.
....sặc, nghe cái từ 200-300 ngàn nói nói mà tôi tỉnh hẳn ngủ,:
- đắt vậy, còn cái gì khác không?
- - Còn, gối ôm, nhưng mà cũng đắt phết à nha, ( lan khẽ nháy mắt trêu tôi),
- - ừ ừ, biết vậy, thank you lan nhá, trống hết tiết 1,
tôi chạy xuống chỗ chiến hữu đông nhờ tư vấn, :
- Anh đông ơi, em định tặng lan 1 món qùa mà suy nghĩ mãi không ra?
- - Ui giời, tưởng gì, mày cứ tặng nó món qùa này đảm bảo lúc nào nó cũng nhớ đến mày luôn,... mừng rỡ vì ý tưởng của đông, tôi reo lên
- Wa, qùa gì vậy đại ca chỉ em với
- hé hé, mày cứ ra tiệm nhẫn dây chuyền, mua cái khoảng mấy triệu vào ,, xem,em ý chả mừng húm.., hé hé, đảm bảo lúc nào em nó hứng là lại nhớ đến mày
- ặc, tặng dây chuyền mấy triệu cho thủy á, anh lại xui dại em rồi,
lắc đầu thở dài và quay về chỗ ngồi, đang chán nản , thất vọng thì trang, vỗ vai tôi 1 cái rồi nói, :
- ê kid, tôi nghe bà lan nói ông đang cần mua gấu bông hả?
- ừ ừ, sao?...........
- À tôi có con gấu bông to cực, ba mẹ mới mua cho tôi hôm kia, giờ đang cần tiền qúa, tôi bán rẻ ông 260 ngàn, mua không? ( chạy đi chạy lại không được gì, nay ngồi yên lại có mối, mừng rỡ tôi nói :
- - Eo, gì mà đắt thế, 220 ngàn thôi
- - con trai gì mà kì quèo thế, con gấu đấy ba tôi mua mới là 750 ngàn đó nha ông nội,
- her ! tôi nghèo mờ, có ít thế thôi, hì hì, bà chịu khó bán rẻ cho tôi đi mà,
tôi vừa nói vừa vòng ra sau lưng trang, đấm đấm bóp bóp vào lưng trang,
- - Ê ê, nhột, thôi được rồi, bán rẻ cho ông đó, tí đi với tôi về nhà tôi ,tôi đưa cho,
- - oke oke . hì ....khẽ cười với tôi rồi trang đi về chỗ,
,,,,Bốp,,,,,,,,,,, quay xuống xem ai vừa oánh mình, à thì ra là lan, :
- sao ông, sướng nhé, được con gấu đấy mà tặng cho nàng là đổ liền à, tôi hôm qua vừa qua nhà trang được xem con gấu đấy rồi, đẹp lắm
- Èo , mà có chắc là nàng sẽ đổ tôi không? ( tôi khẽ cười mà trả lời)
- chắc chắn lun,
- thế kid tặng lan thì làn có đổ kid không?
- đương nhiên là đổ rồi,
nói xong câu đó lan chợt Á lên 1 tiếng rồi cứ đấm thùm thụp vào lưng tôi,:
- trêu lan này...trêu lan này..
.....hai má lan đỏ bừng, kể ra nhìn cũng đáng yêu phết, mỗi tội thua em thủy của tôi,
- hihi, bà lớn tha tội, con lỡ lời
- hừ, nể mặt ông hay nhắc bài tôi tôi tha nhá, không thì bít tay tôi ( lan vừa nói vừa đấm nhẹ vào lưng tôi 1 cái nữa)
- -hì, dạ dạ,
nở 1 nụ cười thật tươi, vừa vui vì được trêu người đẹp, nhưng cái làm tôi vui lớn nhất, đập bỏ được cái tảng đá trong lòng tôi là tôi đã lo xong phần qùa cáp tặng thủy, ...hết buổi học chiều nay, tôi chạy vội ra lấy xe chờ trang để đi lấy gấu, :
- Ê Ê, tiểu thư, ở đằng này, trang ngước nhìn lên thấy tôi thì nàng khẽ nở 1 nụ cười rồi, đạp xe về phía tôi, tôi và trang đi về cùng nhau, tuy có gặp nhau trong lớp suốt nhưng tôi chưa hôm nào thấy trang lại đẹp như hôm nay ( kể cũng lạ, hôm nay tôi gặp ai cũng thấy xinh đẹp hết nhỉ), theo tôi thấy trang là 1 cô bé khá hòa đồng, vui tính, con nhà khá giả, ba trang đi nước ngoài nên để trang sống với mẹ,do vậy trang cũng không được quan tâm và có vẻ hơi hư hỏng, đi vòng vèo mãi rồi cũng tới được nhà trang, nhà trang 3 tầng, nhìn rất đẹp và qúy phái, bước vào nhà trang, bên trong đầy đủ tiện nghi, ở giữa nhà có 1 con tivi tinh thể lỏng to bự, bên trong kiến trúc khá trang nhã khiến người ở có 1 cảm giác vừa thoải mái vừa tò mò vì các gian phòng đan xen nhau tinh tế,và cũng rất may cho tôi là ba mẹ trang giờ này không có ở nhà.
Lên Đầu Trang

TRANG 2


XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
TRÊN DI ĐỘNG

WWW.GIAITRI321.PRO