NẾU ANH MUỐN TÔI SẼ...
Xuống Cuối Trang

- Tôi không có hơi đâu mà cải nhau với loại người như cô !

- Ừ , thế đi ! Khỏi nghe lùng bùng lỗ tai

Rồi hai người lăn đùng ra giường của mình mà nằm . Hắn móc trong túi quần ra cái ipod đen rồi bấm nhạc nghe , còn nó thì nằm đó ... chán nản . Rồi nó lại quay sang kiếm chuyện với hắn :

- Anh cứ nghe nhạc hoài không biết chán à ? Hơ , tôi lạy trời hôm nào anh điếc luôn đi để khỏi kênh nữa.

Hắn đang nghe nhạc nên tiếng nhạc át hẳn 90% tiếng nói của nó , hắn chỉ nghe lí nhí lí nhí . Theo phản xạ , hắn hỏi :

- Nói cái gì ?

Nó đâm chọt tiếp :

- Tưởng anh chỉ lắm lông thôi chứ ! Tôi đâu ngờ anh lại thêm tật điếc tai nữa chứ

Hắn hầm hừ , đi qua giường của nó . Đưa cái mặt bực bội của mình lại sát mặt nó , nói :

- Cô thích đâm chọt tôi thế à ? Im dùm cho tôi nghe nhạc .
- Tôi chán không có gì làm . Hồi nãy đang ngủ bị anh đánh thức rồi còn gì ( Thằng khùng ... - nó nói lí nhí )

- Tôi chán cô quá , nằm xích qua coi ( Hắn nói với cái giọng bắt buộc )

Nó ngạc nhiên nhìn hắn . " Hắn kêu nó nằm xích qua làm gì ... đừng nói là cho hắn nằm đấy nhá " - nó nghĩ ( Bà này ngây thơ ****** , không nằm chứ chẳng nhẽ ... đứng ) . Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của nó , hắn nói lằng nhằng thêm :

- Nhanh lên coi

- Anh điên à ??????

Tuy nói thế nhưng nó vẫn nhích qua theo lời hắn , chính nó cũng không biết tại sao mình lại làm theo lời hắn nữa ( Đúng là cái lời nói với cái hành động nó cứ " kị " nhau ý nhỉ , rõ là con gái ) . Đúng như nó nghĩ , hắn nằm bẹp xuống bên giường còn lại , tay cầm một bên tai nghe nhét vào tai nó , rồi nói :

- Nghe đi rồi im miệng dùm tôi .

Hắn nói thế làm nó chả biết nói gì thêm , nó nằm cuộn người quay về phía lưng hắn lắng nghe bài hát hắn đang phát . Sao bài hát đó nó lại hay thế nhỉ ? Sao nó lại buồn thế nhỉ ? Sao nó giống tâm trạng của nó thế nhỉ ?


If I were a boy
I think I could understand
How it feels to love a girl
I swear I’d be a better man.
I’d listen to her
Cause I know how it hurts
When you lose the one you wanted
Cause he’s taken you for granted
And everything you had got destroyed

Tạm dịch : ( Tác giả mù tiếng anh nên dịch hơi thô nhớ )

Nếu tôi là một chàng trai
Tôi nghĩ là tôi đã hiểu
Cảm giác khi yêu một cô gái nó như thế nào ?
Tôi thề là tôi sẽ trở nên tốt hơn một người đàn ông
Tôi sẽ lắng nghe cô ấy
Bởi vì tôi biết nó đau thế nào
Khi bạn đã đánh mất một thứ bạn muốn có
Bảo anh ấy điều đó là tất nhiên
Và mọi thứ bạn có bị huỷ hoại .

Từng chữ từng lời như đánh trúng vào nỗi đau nó che giấu bao lâu nay . Nước mắt không mời lại đến , lăn dài trên má nó . Dòng kí ức cứ chảy ùa về trong nó .

Sinh nhật năm nó 5 tuổi ...

Nó từng yêu thương một người đàn ông , luôn luôn kính trọng và xem ông như thần tượng của nó . Ừ , người đó là ba nó đấy . Nó đã từng muốn mình là con trai , muốn là một người đàn ông như ba nó , một người trụ cột của gia đình , luôn yêu thương mẹ nó , làm mọi thứ mà một đứa con gái như nó không làm được . Tất cả tình cảm của nó chỉ đơn giản và ngây thơ đến thế . Nhưng ...

Rồi một hôm nó đi học về . Vừa đến nhà , nó thấy ba nó với mẹ nó đang cải nhau ( Thường thì ổng bả ít cải nhau lắm nha ) . Nó hiếu kì ... định bước vào nhà để xem có chuyện gì không như lại sợ bị đánh , bèn len lén núp sau cổng mà nhìn trộm . Ba nó mắng chửi mẹ nó rất lớn tiếng , mẹ nó thì chỉ khóc ... lâu lâu nếu thấy oan ức thì nói vài lời . Rồi không biết mẹ nó nói gì , ba nó giơ tay tán mẹ nó một cái . Nó hoảng quá chạy vội lại mẹ , nó nhìn mẹ ... 5 ngón tay in hằn lên khuôn mặt . Ba nó nhìn thấy nó lại bực bội hơn , ba nó quát lớn :

- Nếu mày là con trai , nếu mày là con trai thôi thì tao đã thương yêu mày rồi . Tao đâu cần phải nuôi cái đứa con còm nhom đó làm gì ( ý ổng nói ông Chan á , ông Chan hồi đó ốm nhom à ) , tốn tiền tốn của tao .( E hèm , lúc đó ông Chan đang đứng ở ngoài nghe lén như nó lúc mới về á . Nghe được liền tức giận bỏ đi . Đó là cái lý do mà ổng ghét nó á )

Nó vẫn không hiểu ba nó muốn nói gì , cứ rối rít lo cho mẹ . Mẹ nó khóc càng ngày càng lớn , làm nó khóc theo . Ba nó bước ra khỏi nhà . Nó nhìn mẹ , sụt sịt hỏi :

- Mẹ ơi , con làm gì sai sao mẹ

- Không , con không làm gì sai cả . Là mẹ sai , mẹ sai mới đúng .

Nó áp bàn tay lên mặt mẹ rồi nói :

- Mẹ của con không sai , mẹ của con luôn luôn đúng .

Rồi mẹ nó nhìn đứa con gái đang vụng về an ủi mình , mẹ nó tủi thân lại khóc . Hôm đó là sinh nhật kinh hoàng nhất của nó , nó đánh mất đi tình thương dành cho người cha , nó bị toát đoạt cái quyền được yêu thương . Hôm đó , làm sao nó quên được chứ nhỉ ? .

Vào đêm hôm sinh nhật đó , nó đang ngủ bỗng nghe tiếng lục cục . Nó mở mắt thì thấy vật gì đó sáng sáng , mở to mắt ra ... thì ba nó đang cầm con dao trước mặt nó và đang định đâm nó . Miệng ba nó lầm bầm : " Mày chết đi cho tao nhờ, đồ nghiệp chướng ! " ( Ông già bệnh tật ) Hoảng hốt , nó la lên , rồi đạp ba nó ra . Nó chạy ra khỏi phòng rồi trốn vào góc nào đó cầu mong cho ba nó đừng tìm ra nó . ( Từ đó về sau ba nó cứ hay vắng nhà , chỉ khi nào cần thiết mới về nhà thôi , mà lần nào về cũng cho nó ăn tán cả ).

Hôm sau nó kêu mẹ nó với nó bỏ trốn đi , mẹ nó không chịu ... mẹ nó nói mẹ nó yêu ba nó và không thể rời xa ba nó . Nó hỏi tại sao lại thế ? . Mẹ nó trả lời đó là tình yêu . Nó hỏi tình yêu là gì ? . Mẹ nó nói lớn lên rồi nó sẽ hiểu .

Tình yêu là gì ? Tình yêu là gì mà khiến người ta sống trong những ngày kinh hoàn đó ? Nó thương ba , yêu ba , kính trọng ba ... thế có phải tình yêu không ? Nó yêu ba thế , tại sao ba lại muốn giết nó ? Vì nó hay khóc ư , vì nó không ngoan ư ? Tại sao nó lại không hiểu cái tình yêu đó là gì nhỉ ? ( Hàng loạt câu hỏi hiện ra trong đầu một con bé vừa tròn 5 tuổi ... )

[ Chú thích tí : Từ đó , nó cứ sống như một con play girl , nó bắt đầu học võ để không bị ăn hiếp . Nó dần quen với bóng tối , nó khinh thường và sợ mọi thứ đáng yêu ... vì nó biết , mấy thứ đó nó chẳng bao giờ được chơi tới cả ( Điểm yếu duy nhất của bả á ) . Từ đó nó đâm thích những con bò sát xấu xí , thích sọ người , hình nộm , thích phim kinh dị , thích máu me , những chuyện huyền bí ... ( Nói chung bà này dị-thường ) . Nhưng chẳng ai biết sở thích của nó cả , đó là lý do vì sao nó chẳng cho ai vào phòng nó mà không sinh phép ]
Hiện tại , phòng y tế ...

Nước mắt của nó lăn dài , dài dài trên má nó . Chảy xuống giường , vai nó run rẩy , nhưng nó không nấc ... Không có thứ gì có thể khiến nó khóc nấc lên tiếng được . Nó căm hận ba nó , nó hận cả người mẹ chỉ sống trong tình yêu đó . Nó mệt mỏi , nhắm mắt lại lắng nghe bài hát rồi thiếp đi ( hắn cũng thích bài này nên chỉnh đi chỉnh lại mấy lần , không thấy nó phản ứng gì nên làm tới luôn ).

Mục đích bật tới bật lui bài hát của hắn không hoàn toàn là vì hắn thích bài đó mà còn có ý định muốn làm nó giận nữa Nhưng nó chả phản ứng gì khiến hắn nản ****** . Hắn quay người sang nó , hắn không tin vào mắt mình nữa , hắn dụi dụi con mắt . " T...r...ời.. ơi.. cái con vịt bầu này ... mà đang khóc ...á á...á...tr...ời.. " - Hắn nói lắp bắp như không muốn tin mắt mình . . Nước mắt của nó trong như nước tinh khiết , long lanh mà đau đớn , những cái đó càng làm đẹp thêm khuôn mặt của nó . Hắn nhìn nó , tự dưng thấy thương xót cho nó ... rồi một cảm giác lạ dâng lên trong hắn . Hắn bây giờ chỉ muốn ôm nó , hôn nó , để nó vào lòng mà truyền hết tất cả hơi ấm qua cho nó ... Hắn chẳng biết mình bị cái quái gì nữa . Hắn tự nhủ chẳng quan tâm đến việc nó khóc , nhưng cái tay ... cái tay của hắn không nghe lời chủ ... cái tay của hắn đang quẹt nước mắt cho nó . Chạm vào má nó , hắn cảm thấy có dòng điện tự dưng ở đâu ra chạy vèo vèo , lan toả khắp người hắn ... tê dại , rồi tim hắn đập " thình thịch thình thịch " liên hồi , hắn tưởng mình sắp chết ấy chứ . Hắn chẳng muốn kéo dài tình hình , hắn lay mạnh người nó :

- Con vịt bầu , dậy ... dậy đi . Nhanh lên.

Nó mơ mơ màng màng ( chú thích là nó không biết hắn biết nó khóc nhớ ) , nó nhìn thấy hắn đang lay mạnh người nó , nó bực mình nói :

- Để ngủ tí coi ... con gấu lắm lông kia . Đánh thức bà nữa bà vạt xạch lông đấy

Tự dưng bị chửi oan ức , tự dưng cảm giác vừa rồi biến mất tiêu ... thay vào đó là cảm giác ghét cay ghét đắng . Hắn tự nhủ : " Giời , cái cảm giác vừa rồi chắc do bài hát ảnh hưởng đến mình ấy chứ chắc cũng chẳng liên quan gì đến nhỏ đó ! Thôi ... xử lý con vịt này đã , hơi đâu quan tâm đến mấy chuyện đó " . Sau khi lấy lại tinh thần sau cái nghĩ thầm ( Hoàn toàn sai lầm ) của mình hắn càng lây mạnh nó hơn . Nó vẫn không nhúc nhích , bất quá ... hắn lật người nó qua . Do nó nằm có 1 nửa cái giường nên lăn đùng ra té . Đau điếng , nó la lên một cái :

- Ui dzaaaaaaa... Đứa nào chơi ác dữ dạ trời , mày có ác thì chừa tao ác , gãy sống lưng tao rồi Trời ơi .

Hắn nhìn thấy bộ dạng của nó , cười khoái chí . Nó gắng vịnh cái giường mà đứng dậy , biết ngay là hắn . Nó tức giận quát :

- Anh ghét tôi thì tôi chịu , làm quái gì hành hạ người khác thế hả ? Chết tiệt mà , chắc tôi đổi qua kêu anh bằng thằng dở hơi quá .

Hắn nghe nói thế , kênh mặt nói :

- Ai đòi vạt lông tôi ? Tôi kêu dậy thì không chịu dậy Tự lãnh hậu quả đi , đừng có mà nói lỗi cho tôi .



Nó bực mình , định đớp lại nhưng mà lại thôi . Đau lưng với đau mông quá , lỡ đớp lại hắn đánh nó thì đi đời . Nó rên rên , nhấc mông lên giường ngồi , khẽ kêu " ui dzaaa... " . Hắn cảm thấy tội lỗi , nhưng bị thế cũng đáng ... ai bảo đòi vạt lông hắn chi ( Bố... ông này tự trọng cao gớm ) . Nó ngồi trên giường , bực bội nói :

- Đi lấy cái sa-long-pát lại đây cho tôi đi . Đau hết cả người . Đẩy tôi xuống rồi định nói mình không có lỗi đấy à.

Chap 5: Bước tiến triển đầu tiên và cô bạn thân của nó



Hắn ngồi trơ ra đó , chẳng muốn đi tí nào . Nó ngồi trên giường giận dữ :

- Thằng dỡ hơi kia , đi nhanh lên ! Lấy ngay cái sa-lông-pát lại đây ... Đau khiếp thế này giời . Nhanh lên , không thì đừng hòng mà về !

Hắn lại " lên máu " ( Dạo này 2 ông bà này thích lên máu Có khi nào đột quỵ chết không nhỉ ) , hắn nói :

- Hừ , ngồi đó đi .

Rồi hắn bước ra khỏi phòng bệnh , nó ngồi xoa xoa cái lưng đau ( Tội bà ý , té từ trên giường xuống chắc đau lắm ) . Hắn mở cửa ngó dáo dáo . " Lạ nhỉ ? Mụ già y tế đi đâu mà gần hết buổi còn chưa về nữa ? Thôi kẹ mẹ bả , lấy sa-lông-pát cho con khùng đó rồi mình về ... Lạy cho nó dán xong vẫn chưa hết đau , cho khỏi về nhà , he he ( Giọng ông này đểu nhẹ luôn á trời ) . Cho nó hết đói , khỏi ai kiếm chuyện với mình nữa ! " - Hắn nghĩ . Rồi hắn lại phòng kho để thuốc lấy , hắn lấy sa-lông-pát đem vô cho nó . Nó hậm hừ nói :

- Sao không để tôi chết luôn rồi anh hãy đem vô
- Tôi cũng định như thế á - Hắn đâm chọt nó lại
Nó nhíu mày , bực bội vô cùng nhưng đau quá , nó nghĩ nên dán sa-lông-pát rồi chửi nhau tiếp với hắn . Nó nói :

Quay đi chỗ khác nhanh lên !
- Ơ !! Sao lại phải quay đi chứ - Hắn ngây thơ hỏi ( Ông này bị bệnh " ngây thơ trong trắng " )

- Thế anh định nhìn tôi vén áo lên dán à ? Thích thì cứ việc , tôi cũng chả thấy phiền đâu - Nó vừa đâm chọt vừa thách thức . ( Cái bà này 1 tí nết cũng không có nữa )


- Cô tưởng tôi không dám à ? Cứ làm đi , tôi nhìn cho cô xem . Đến lúc đó đừng có mắc cỡ mà nói " Anh ơi , quay chỗ khác dùm em đi ! " đó à nha . - Bị thách thức , tự dưng lòng tự trọng của hắn bị kích thích , liền phát ngôn ra câu đó mà chẳng nghĩ đến hậu quả của nó

Nó quay lưng qua , vén áo lên ( Kéo đến giữ lưng để dán thôi nhớ , nghĩ bậy nghĩ bạ là tán chết à nha ) ... Những đường cong quyến rũ lộ rõ ra , da nó vừa hồng hồng lại vừa trắng nữa nên nhìn cứ tưởng như một kiệt tác đặc sắc . Hắn bắt đầu ân hận về cái câu trả lời hồi nãy của mình , hắn nghĩ : " Ui , cái con vịt bầu này sao lại có thân hình đẹp thế nhỉ ?, biết thế chẳng thèm nhìn ... " ( Chẳng thèm nhìn cơ đấy , các cậu thấy ông này biện minh hay không ) . Tuy nghĩ thế nhưng do lần đầu tiên thấy con gái đang " vén áo " như thế nên ... mặt hắn đỏ lên , chẳng hiểu sao tim hắn lại đập " thình thịch thình thịch " liên hồi như thế nhỉ ?

Nó dán xong , nhìn hắn đang ngượng đến đỏ hẳn cả mặt . Nó cười trêu chọc :

- Ui dzời , play boy mà biết đỏ mặt cơ đấy ? Lần đầu nhìn thấy da thịt con gái à

Hắn bị nói trúng tim đen , giật nẩy mình hồi hộp . Rồi hắn nói bâng quơ :

- Thứ như cô ai thèm nhòm , da thì đen ... môi thì thâm ... răng thì lòi xỉ ( ông này toàn thích nói sai sự thật không hà trời ) . Cô lại là con vịt bầu lùn tịt nữa chứ ( Cái này đúng , bà Yun cao có 1m7 , trông khi đó hắn cao 1m8 lận ) . Xấu xí , ai thèm nhòm

Nó tức giận , đứng lên ... nhưng do đau lưng với ê hết mông , nó không giữ thăng bằng được , lăn đùng ra sàn nằm ( Ui , tưởng tượng cảnh này tớ thấy tội bà Yun quá , 2 cú rồi ... cú nào cũng đau cả . Gặp tớ chắc tớ nhập viện luôn quá ) . Nó nằm trên sàn lăn qua lăn lại , miệng lẩm bẩm rên rĩ và chửi hắn :

- Đau quá ... Ái ái ... Kệ mẹ ông , thằng dở hơi thích gây sự với con gái ! ... Ai dzaaa , đau quá ... đau quá đi . Thế này thì làm sao tôi đứng dậy đây hở trời.

Hắn vội bước lại nhìn , ui ... cảnh tượng nực cười nhất hắn từng thấy . Nó đang cong quẹo xoa cái lưng đau , vừa rên vừa lẩm bẩm chửi ... lại còn thêm cái mặt nửa đau nửa bực bội nữa . Mấy cái đó hợp lại khiến hắn muốn nhịn cười mà không được . Hắn cười khặc khặc , khiến nó càng bực bội hơn . Rồi hắn nghiêm mặt lại , bế xốc nó lên ( Có chúa mới biết hắn bế bả như thế nào , khi mà bả đang cong quẹo trên sàn như thế ) . Nó giật mình mở to mắt . Hắn đang bế nó đi ra khỏi phòng bệnh . Đến cửa , hắn kêu với vẻ nửa châm chọt nửa buồn cười :

- Thò tay ra mở cửa đi má ! Không mở rồi sao con bế má ra .

Nó vẫn trừng mặt ngạc nhiên nhìn ngắn , hắn lại hối :

- Nhanh đi ! Hết tiết rồi kìa .

Nó thò tay ra , mở khoá . Vừa mở cửa ra thì thấy ông San đang định mở cửa đi vào ( Chậc , vào mang tập cho nó á , hết tiết rồi còn đâu ) . Nhìn thấy cảnh tượng hắn đang bế nó , ông San không đổi kinh ngạc , ổng nói :

- Sao ... sao ... Yun ... mày ... sao ... sao lại như vậy

Ông San vừa nó vừa chỉ sang nó , rồi chỉ sang hắn ... sau đó lại chỉ cái tay hắn đang bế nó ( Thử tưởng tượng xem nào lúc này lão lấp ba lấp bấp như con gà mắc tóc á ) . Hắn cũng giật mình , liền thả nó xuống . Nó được hắn thả xuống , liền đứng khom khom người xoa xoa lưng cho đỡ đau . Hắn thấy thằng bạn đang chết đứng ở đó , nói với giọng gượng ép :

- Tao lỡ hất nó xuống giường , nó bị đau lưng nên tao phải bế nó ...

Ông San bây giờ mới hiểu ra mọi chuyện . Ổng cười cười đểu đểu , ổng đề nghị :

- Thế mày đi đi , tao bế Yun ra . Thằng Chan đợi ở ngoài ý , đang bị mấy em bu.

Hắn gật đầu rồi lạnh lùng bước đi không thèm quay mặt lại nhìn, để nó ở đó với ông San . Tự dưng nó thấy hụt hẫng ? Tại sao thế nhỉ ? Lạ quá , mình bị gì thế này ? . Giọng ông San như kéo nó ra khỏi cái mớ suy nghĩ rối nùi đó :

- Anh bế em nhé !

- Bế làm quái gì ? Anh cứ cho em mượn vai để vịnh là được rồi ! - Nó nhăn mặt , tỏ vẻ không muốn

- Ôi , ra chỉ mỗi thằng Jun bế em được thôi - Ông San trêu nó

- Nói linh tinh gì thế ? - Lại bực bội ( Bà này riết mau có nếp nhăn lắm nà )

- Thôi thôi , anh đùa tí thôi mà - ông San nhe hàm răng ra cười với nó ( Có ai mà cười với tớ thế chắc tớ ngất mất , nhìn tởm )

Nó vịnh vai ông San , khó nhọc bước đi . Phải chi để ông San bế thì đã khoẻ rồi , nhưng nó chẳng thích ... chẳng hiểu sao nó chỉ thích được hắn bế thôi Sao nhỉ ... cảm giác như được ba bế hồi bé , cảm giác an toàn xâm lấn con người nó , nó muốn được vòng tay đó ôm , được vòng tay đó bảo vệ , được hưởng trọn hơi ấm từ vòng tay đó . Vòng tay rắn chắc , đôi vai rộng ... nhưng nó không xác định được , rốt cuộc cái cảm giác của nó khi được hắn bế là gì ( Ngốc gì mà ngốc thế bà Yun )


Bước ra khỏi phòng y tế , ông Chan đang đứng đấy với 2 , 3 đứa con gái xinh xinh . Ông hết ôm eo lại vuốt má , rồi hôn má , thậm chí hôn môi . Dù nó cũng hay làm vậy với đám con trai ... nhưng nhìn cảnh đó nó bực mình dễ sợ . Nó kêu ông Chan :

- Anh Chan qua đây dìu em này ! ( Nó nghĩ ổng đang tán gái , kêu anh-em đi cho ổng đỡ mất mặt )
Ổng đi đi lại gần nó , lấy cặp da của nó đang đeo trên người ông San đồng thời ổng cũng nhìn châm chọc nó cho đỡ tức ( Tức vì tại sao hằng ngày ko kêu ổng bằng anh mà bây giờ lại kêu , ổng nghĩ bà Yun dở hơi số một ý ) . Rồi ổng quay qua nói chuyện với ông San :

- Mày lo mấy em này dùm tao Nhớ

- Ừ , nhưng tao quét rác dùm mày mãi được à ? Chán mày quá !

- Thì quét lần này nữa thôi , hàng " lỡm " rồi ! Tao tán nhầm gái làng chơi rồi mày ơi

Rồi ổng quay qua dìu nó , hẳn là không quên đạp chân nó trả thù vụ hồi sáng rồi ( Ông này đểu ) , nó nghiến răng chịu đau ... không nói gì , mấy đứa con gái hồi nãy hỏi :

- Anh Chan , con nhỏ đó là ai vậy ?

- Em gái - ổng bình thường trả lời .

- Nếu em gái mà được anh dìu như vậy em cũng muốn đc làm em gái anh nữa á - Một trong những mấy đứa con gái đó nói . ( Mấy con này nói mà ko biết nhục )

- Thôi, mấy cô im đi ! Tôi về cho đỡ phiền phức - Tự dưng ổng cáu

Nó nãy giờ im lặng , chẳng muốn nói gì . Hôm nay , Durin sẽ về , nó biết là ổng đã biết chuyện đó nên khi nghe mấy con nhỏ đó noí nhảm ổng nói năng như thế là đúg rồi .
Nói về Durin tí nhé

Durin là bạn thân của nó , thân ... rất thân ấy . Cái gì nó cũng nói cho Durin nghe , trừ một việc ... đó là sở thích của nó . Không ai biết được điều đó cả , nó muốn để dành việc người đầu tiên biết được sở thích của nó sẽ là người nó xem là quan trọng nhất . Nó luôn nghĩ như thế .

Durin và ông Chan yêu nhau , chính xác là vậy đấy ! Họ đã từng hạnh phúc bên nhau một thời gian dài . Rồi Durin phải đi Mỹ để du học . Tất nhiên là dù xa nhau nhưng họ vẫn yêu nhau tha thiết . Nhưng sau 3 tháng ( tính từ ngày Durin đi du học ) , Durin nói lời chia tay và kêu ông Chan quên Durin đi , Durin đã có bạn trai mới rồi . Từ khi chia tay với Durin , ông Chan như người mất hồn , sống chết không rõ . Lao đầu vào thuốc lắc , đi sàn , gái gú , rượu bia , đua xe ... biến thành một con người như bây giờ ( đại ca trường Nights , ăn chơi số 1 , quậy kinh khủng , đi thâu đêm thường xuyên ... Là dân hiphop chính hiệu , nhảy dance và poppin' cực chuẩn ) .

Sự thật thì ... Durin có nói với nó , Durin rất yêu ổng ... nhưng Durin không dám trói buộc ổng nữa . Durin không muốn ổng cứ đợi Durin , Durin phải để cho ổng được tự do ... Durin không muốn ổng sống trong 2 năm chờ đợi nên Durin quyết định chia tay . Durin không muốn giày vò bản thân và cả ông nữa.

Về đến nhà , nó nằm phịch lên giường ( Bà này thích ngủ ghê ý nhể ) . Phòng nó màu đen , rèm cửa cũng màu đen , cái gì cũng màu đen cả .

Hình nộm , đầu lâu ... ở khắp mọi nơi ( Thử tưởng tượng ra đây là sào huyệt của quái thú thì phòng của bà Yun là thế á ! ) Phòng nó có giá sách to như ở thư viện , toàn bộ thuộc thể loại kinh dị hoặc ma quái ( bả cũng có vài cuốn là chuyện thần bí mà theo dạng " khoa học không chứng minh được " á nha ) . Rồi kế giá sách ấy là một chồng video , toàn phim kinh dị hoặc khoa học viễn tưởng ( Bó tay bà này == ) .

Nó với tay lấy một cái đầu lâu lên , và ngắm nghía cái đầu lâu đó . Mỗi lần làm như thế nó thấy thanh thản hẳn ra , dần thì thành thói quen ( Ui , con gái ai thế đâu hả bà Yun , bà này chắc bị thần kinh thật rồi ). Nó mong đến chiều nhanh hơn một tí để nó ra sân bay để đón người bạn thân bao năm không gặp của nó , rồi chợt nó thiếp đi ....

Nó mơ , trong mơ nó gặp ....

Chap 6: Lời hứa và Durin xuất hiện

Nó mơ , nó đang ở một nơi rất xa ... xa lắm ( Có khi nào ở ngoài vũ trụ không nhỉ ) . Nơi đó có một cây hoa anh đào đỏ , hoa đã bắt đầu nở hết ... chỉ còn vài nụ còn úp như chưa muốn phải nở , có lẽ hoa sợ mình sẽ nở rồi lại tàn như nó . Nó nhìn cây hoa anh đào đỏ ửng cả một vùng , rồi nhỉn quanh , chẳng thấy gì cả ... tứ phía đều là sương mù và sương mù ( Sợ ) . Nó bước đến dưới gốc cây anh đào và ngồi xuống . Ở sau cái đám sương mù đó có một cái bóng nhỏ bé , một cậu nhóc ở đâu chạy ra gọi tên nó :

- Yun , Yun ơi ...

- Nhóc sao biết tên chị ( Nó nói với vẻ ngạc nhiên )

- Yun này , tớ là Jun mà ... sao Yun lại nói thể ? ( Cậu bé nhăn mặt lại )

- Jun ? Jun nào cơ ? ( Nó lại ngạc nhiên nữa , lần này lại ngạc nhiên hơn mấy lần vì Jun là tên của hắn á ) .

Bỗng dưng có một bóng người nữa từ sau cây đào chạy ra , kêu lớn :

- Jun ơi , Jun ơi ... cứu Yun với , ba lại đánh Yun rồi

Thì ra là một con bé , nó vừa chạy vừa khóc lại vừa mếu máo kêu tên thằng nhóc hồi nãy . Thằng nhóc nhìn con bé , rồi lại quay qua nhìn nó :

- Chị không phải là Yun , chị là ai mà đến chỗ này ? ( Nhóc dí sát mặt của mình vào mặt nó , trừng mắt lên hỏi với cái vẻ nghiêm túc lắm )
Nó quay qua nhìn con bé . Trời ... con bé này chính là nó mà , nó 12 năm trước đây mà ( nó bây giờ 17 tuổi ) , còn cậu nhóc này ... cậu nhóc này là ai đây ?

Cậu nhóc thấy nó " mồm chữ A miệng chữ O " chẳng thèm nói nữa , quay phắt qua cô bé đang khóc vừa rồi , nói nhỏ nhẹ ... dịu dàng , vừa nói nó vừa móc trong túi quần ra một viên kẹo :

- Yun ngoan , Yun đừng khóc nữa . Jun tặng viên kẹo này , ăn đi rồi đừng khóc nữa . Kẹo của Jun là kẹo ngon nhất quả đất này , Yun ăn vào sẽ không thấy đau nữa . Yun đẹp nhất nên đừng khóc nữa Yun nhé !

Con bé nhìn thằng nhóc , đưa tay ra lấy kẹo rồi ôm chầm lấy thằng nhóc khóc lớn :

- Ba Yun ... ba Yun đánh Yun và cả mẹ Yun nữa ... Ba Yun độc ác quá ! Ba Yun muốn giết Yun ... Ba Yun không yêu Yun , bây giờ không ai yêu Yun cả

Thằng nhóc để con bé ôm , vuốt ve tóc con bé , thằng bé nói :

- Còn Jun , Jun yêu Yun và mãi chỉ yêu mỗi Yun . Hứa với Jun , không được khóc nữa . Những nước mắt của Yun không được rơi một cách hao phí như thế , nó chỉ được rơi vì Jun thôi . Được không ? ( Thằng nhóc vừa nói vừa đẩy con bé ra , đưa ngóc tay út ra có ý muốn con bé hứa với nó.Rồi nói tiếp: )

- Câu này Jun mới học được trên truyền hình ý!

- Ừm ...
Con bé đưa tay ra , móc nghéo . Thằng bé thơm lên má con bé , con bé được thơm khoái tít , mặt ửng đỏ vì ngượng . Nó nhìn hai đứa con nít trước mặt , tự dưng nước mắt ở đâu rơi . Thì ra bấy lâu nay nó không khóc vì có một lời hứa với một người , thì ra là vậy ... Tại sao nó lại quên chứ ? Tại sao kí ức quan trọng như thế nó lại quên béng đi . Nó muốn nhìn hai đứa nhóc đang đứng trước mặt nó lâu hơn nữa ... để nó có thể nhớ ra cậu nhóc đó là ai , nhưng thân thể nó dần trong suốt ... trong suốt rồi " Bụp " , nó biến mất khỏi giấc mơ . Nó choàng tỉnh dậy , mỗ hôi nhễ nhại , mắt nó có ướt ... ừ , nó mới khóc . Nó nhớ lại giấc mơ , ngay cả trong mơ nó cũng nhớ đến ngày hôm đó ... cái hôm mà ba nó muốn giết nó sao ? Nó lại nhớ đến cậu bé tên Jun kia , rốt cuộc cậu bé ấy là ai ? Là ai mà lại quan tâm nó thế ? Nhưng nó biết , nó không khóc đến tận giờ thì chắc hẳn cậu bé đó rất quan trọng đối với nó .

Nhớ lại một mạch những kí ức đã bị chính nó lãng quên từ lâu , nó ôm mặt khóc . Bờ vai nhỏ nhắn của nó run rẩy , nấc nghẹn ngào . Tình cờ ông Chan đi ngang qua phòng nó , nghe tiếng nấc ... từ phòng nó vọng ra ( sắp có chuyện vui rồi ) , ổng tưởng mình nghe lầm nên để tai sát vào cửa thì đúng là tiếng nấc của nó , không nhầm được . " Đúng rồi , là con Yun ... nó đang khóc , đây là lần thứ 2 nó khóc rồi ! ( ổng chưa biết nó khóc trong phòng y tế nhớ ) Tại sao lại có tiếng nấc thế này ? , lại lớn nữa chứ ! " - Ổng nghĩ . Hiếu kì quá , ổng gỡ cửa :

- Yun ơi , mày đang khóc đấy à ?

Im lặng ...

- Yun ơi , mày mở cửa ra tao hỏi cái này !
Im lặng ...

- Yun ... Yun ... mày sao thế này ? Mở cửa cho tao nhanh lên ( Ỏng sợ hãi , vừa nói vừa đập rầm rầm vào cửa )

Nó bước chân xuống giường , mang dép vào . Nó bước đến mở cửa cho ông Chan . Ông Chan nhìn nó ... không khỏi giật mình :

- Y...u...n , mày sao thế này ? Sao mắt lại đỏ thế kia ... rồi hồi nãy tao nghe tiếng nấc nữa ... của mày thật đấy à ? Sao lại như vậy ... ( Ông ấy sợ hãi nói )

- Đi theo em .

Vừa nói xong , nó kéo ông ấy vào phòng nó . Nó phá lệ rồi , nó đã không đợi được người nó yêu thương thật sự để nói ra bí mật này , nó đã cho ông Chan biết trước . Có lẽ , nó quý ông Chan như một người anh nó thật rồi ! .

Bật đèn , nó lùa những hình nộm , đầu lâu qua một bên để tạo thành đường cho ông Chan đi . Ông Chan giật mình , " Cái quái gì thế này ? Sao toàn ... màu đen thế ? Sao ... hình nộm rồi đầu lâu rồi cả con rắn kinh dị kia nữa ... Cái này là phòng con Yun sao ? Giời ơi , kinh quá đi mất ! Con này bị thần kinh rồi giời ơi ) .

Nó ra hiệu cho ông Chan ngồi lên giường , ngồi cạnh nó . Ông Chan đi lại rồi ngồi thì ý của nó , nó nói :

- Em có chuyện muốn hỏi anh !

- Sao không xưng mày-tao nữa mà xưng anh-em nghe kinh vậy mày . Hôm nay mày bị sao thế ?

- Từ nay em sẽ gọi anh bằng anh . Vì em quý anh như một người anh trai thật sự , anh là người đầu tiên được xem phòng em . Anh phải biết được điều đó chứ , sao lại hỏi vớ vẩn như vậy ? ( Nó tuôn một hơi không cho ông Chan chen vào )

Ông Chan ngớ người ra : " Thì ra nó đã bắt đầu xem mình là anh trai rồi ! Thế mà trước giờ mình cứ ghét nó . Chậc , phải bắt đầu nghĩ khác về nó thôi ! " . Ổng nhìn nó nói :

- Ừ , tao cũng xem mày là em gái tao lâu rồi ( Láo , vừa nghĩ " trước giờ mình cứ ghét nó " , thế mà dám nói " lâu rồi " , nói dối mà không biết ngượng kìa ).

Rồi ổng nói tiếp :

- Mày kéo tao vào đây có gì không ?

Nó nhìn ông Chan , nói nghẹn ngào :

- Hồi trước em có chơi với ai tên Jun không ?

---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.giaitri321.pro. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.giaitri321.pro - Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------

- Hừm ... để tao nhớ xem ... ( Ổng vừa nói vừa xoa cằm ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ )

- À , có ... Hồi trước mày thường hay chạy ra chơi với thằng Jun , đi đâu cũng lẽo đẽo theo nó . Lúc nào bị ba đánh mày toàn chạy đi tìm nó thôi . Mày nhắc mới làm tao nhớ , không thì tao cũng quên béng đi . Chậc chậc

Nó thẩn thờ ngồi đó , là hắn sao ? Tại sao lại là hắn ? Rốt cuộc là thế nào ? Hắn có nhớ gì về nó không ? Hay là hắn cũng quên nó như nó quên hắn .

Ông Chan ngồi đó nhìn nó , im lặng ... không nói gì .


----

Tại nhà của cậu chủ tập đoàn Bùi Tịnh :

Còn hắn , từ lúc bế nó tới giờ cảm giác đập thình thịch ở tim vẫn chưa hết . Mà hắn cũng không hiểu sao mình lại bế nó nữa , chắc lúc đó hắn điên .

Hắn nằm trên giường , vò đầu bức tóc tự hỏi bản thân mình . Rồi hắn chịu không nổi , ngồi lên vi tính để online . Hắn sign in yahoo , ông Chan buzz hắn .



Chan-kun : Hồi nãy con Yun khóc .

Jun.love : Thì liên quan gì tao ?

Chan-kun : Nó khóc vì mày á , thằng khùng

Jun.love : Ơ , sao lại vì tao ? Tao có đánh có chém có giết nó đâu mà khóc vì tao . Đm mày bị điên à
Chan-kun : Mày đừng nói mày quên con bé hồi lúc mày 5 tuổi nhớ , cái con bé mà hay kiếm mày để khóc á Còn nhớ không ?

Jun.love : Tất nhiên còn nhớ chứ !

Chan-kun : Thế nó tên gì

Jun.love : Tên gì mà Du...Du...rin Đúng rồi , là Durin

Chan-kun : Mày điên à ? Durin là tên ... của con bạn thân của con bé đó

Jun.love : Ơ , sao mày biết rõ thế

Chan-kun : Vì con bé đó là em tao mà . Hồi nãy nó hỏi tao nên tao mới nhớ ra , chứ tao cũng chả nhớ

Jun.love : Thật á ?

Chan-kun : Ừ , con bé đó là em tao .

Jun.love : ....

Jun.love : Thôi tao off , bb mày

Chan-kun : pp thằng khùng

Jun.love was offline .

Hắn ngồi phịch xuống giường . Tự hỏi : " Là nhỏ đó thiệt hở trời , sao lại là nhỏ đó hở giời " . Rồi hắn nhớ ra cái nghéo tay của ngày xưa , cái lời hứa , cả cái viên kẹo nữa ( Bởi thế nên lão mới thích ngậm kẹo mút ý . Nhớ lại câu ông Chan nói hôm bữa : " Từ khi sinh nhật 5 tuổi đến giờ , nó chỉ khóc có một lần ... " , hắn lại được một phen vò đầu bức tóc . Hắn nằm nghĩ hoài không ra tại sao là nhỏ đó , mà không phải là cái cô tên Durin gì đấy . Tại sao cô bé quan trọng đó mà hắn lại nhớ nhầm tên chứ ? Bực mình , hắn nằm phịch xuống giường ngủ cho đỡ rắc rối .
Sự thật là ...

Có một hôm Yun bị cha đánh đến nổi không đi được , nó đành nhờ Durin lại báo dùm cho Jun . Hắn nghe tin liền chạy tốc khói . Khi đã biết mọi chuyện êm xuôi , hắn hỏi Durin :

- Cám ơn em , em tên gì ý nhỉ ?

- Durin

- Cám ơn em vì báo cho anh biết nhé !

- Không có gì , Yun nhờ em mà

Nụ cười Durin như thế nào nhỉ ? Nó hút hồn hắn một cách lạ thường , liệu đây có phải là tình yêu sét đánh không ? Durin ... cái tên để lại ấn tượng cho hắn . Nên khi qua Mỹ hắn cứ nhớ tới Durin mà quên béng đi Yun , dần dần hắn cứ tưởng cô bé mít ướt , đáng yêu mà hắn yêu hồi bé là Durin .

( Sẵn tiện cho tác giả chú thích tí ... Là hắn đáng nhẽ lớn hơn mọi người 1 tuổi , nhưng ngày hắn sinh lại là 31 tháng 12 , mà lại sinh lúc 12h30 tối nữa chứ , nên trên giấy khai sinh là sinh cùng năm với bọn kia luôn ) .

Tại nhà của nó :

Nó đang diện một bộ đồ phá cách . Nó đam mê màu đen nên lâu cũng đâm sang thích rock . Nó mặc quần short ngắn , bên trong là quần lưới màu đen , áo hay dây quàng một cái khăn màu đỏ sọc đen . Nó đi giày cao ống , đeo vòng gai . Bông tai thì nối từ tai qua miệng , nhìn nó đậm chất rock thời đại .

Tới giờ rồi , nó phải đi rước Durin thôi ! Nó đi ngang qua phòng ông Chan , gõ cửa :

- Tới giờ rồi , anh có định đi không đấy ?

- Ừ , mày đợi anh tí ... Anh ra .

Ông Chan mở cửa . Hôm nay ông ấy cũng diện đồ phá cách như nó , nhưng của ổng là hiphop chứ không phải rock . Ổng mặt quần tụt , áo thun sát nách mỏng mà dài thắt lưng . Hai tai của ổng đeo hai đôi bông to tướng ( Nhìn sang chết ý ) , vẫn cái tai nghe phone gác trên cổ , ông ấy cuối xuống mang giày converse cổ cao vào . Ổng cũng với tay lấy bọc nilông có đựng quà . Nó thấy , lại nói :

- Lần nào đi cũng mang quà theo hết à ?

- Ừ , vì tao thích mà

Durin về đây 2 , 3 lần . Lần nào ông ấy cũng mang quà theo . Có lẽ khi Durin về nước , ông ấy là người vui nhất và cũng là người khó chịu nhất . Ổng bước ra ngoài cửa , nó bước theo . Mẹ nó đang trong bếp , nó không muốn nhìn thấy mẹ trong lúc này ... Nếu nhìn thấy mẹ chắc nó sẽ cụt hứng mất . Nó lặng lẽ đi theo ông Chan không nói tiếng nào .
Ông Chan dẫn chiếc ô tô ra , mở cửa ngồi vào . Rồi mở cửa kính nhìn nó , hỏi :

- Mày lên anh chở hay tự đi ?

- Tự đi ! ( Nó trả lời quả quyết )

- Ừ , lấy chiếc mô tô đua của tao ra mà chạy . Hôm nay đặc biệt cho mày mượn đấy !

- Ơ , làm gì mà tốt thế nhỉ Em nghi ngờ anh ấy nhé Đưa chìa khoá đây mới chạy được chứ .

Ổng thấy chìa khoá cho nó , nói với giọng đầy hâm doạ :

- Mày làm xước vết nào tao cắt đầu mày đấy

- Biết rồi ! Đi đi , tí em đuổi theo
Ổng đạp ga chạy vụt đi . Nó cũng lên xe mô tô của ổng , đề ga mà chạy vèo theo . Đi ngoài đường ai cũng nhìn chiếc xe ô tô và mô tô chạy với tốc độ kinh hồn , mà cái người điều khiển chúng thì đẹp đến thế cơ chứ ! . Ông ấy dừng lại trước cửa sân bay . Nó đến sau một tí , thắng két tại ra hẳn nửa vòng cung trên mặt đất . Ổng mở cửa bước xuống , nó mở mũ bảo hiểm ra rồi bước xuống xe . Hai người trở thành trung tâm nhìn của tất cả mọi người ở đó . Bước vào trong , ổng và nó vẫn nổi bật nhất . Hai người dáo dác tìm Durin rồi thì cái bóng dáng xinh đẹp đó , thục nữ đó cũng xuất hiện . Hai người họ la í ới :

- Durin ơi , Durin ơi , đây này ! ở đây này ...

Một cô gái tóc dài , ăn mặc không sành điệu lắm nhưng vẫn rất thời trang và hiện đại , khuôn mặt trắng hồng , má lúm đồng tiền ... đôi môi đỏ mộng , thướt tha , thục nữa mà lại yêu kiều chạy lại phía họ . Người con gái đó là Durin . Đầu tiên Durin ôm chầm lấy nó , xuýt xoa :

- Nhớ mày quá đi mất Yun ơi , gặp được mày mừng quá !

Rồi quay qua ông Chan , nói :

- Em ... về rồi ! Lần này em về luôn , không đi nữa .

Ông Chan với nó đồng thanh nói :

- Thật không ???? Thế thì thích quá rồi

Rồi ông Chan đưa quà cho Durin , nói :

- Quà của em

- Cám ơn ... anh .

Hai người họ vẫn thế ! Ngượng ngùng khi nói chuyện với nhau , rõ còn yêu nhau sâu đậm nhưng lại chẳng dám đối mặt với điều đó . Nó chen vào phá huỷ bầu không khí ngượng ngùng :

- Đi đâu chơi không ? Đi bar nhé !
Durin vốn không thích mấy chỗ đó nên thẳng thừng từ chối , thấy vậy ông Chan cũng từ chối theo . Im lặng , rồi tự dưng Durin nhìn nó nói :

- Ơ , mày chuyển sang ăn mặc theo rock rồi à ? Tao nhớ lần trước mày đón tao là mày mặc style hiphop mà ?

- Ừ , tao muốn là tao thật thôi ! Hay vầy nè , tao dẫn mày về nhà tao . Tao sẽ cho mày xem phòng tao

- Ơ , trước giờ mày có cho tao xem đâu Bây giờ sao đổi tính thế ? Mà thôi , thế cũng được . Vậy về nhà mày nhé !

Nó gật đầu rồi quay qua nhìn ông Chan , nói :

- Xe em hết chỗ , anh chỡ Durin đi

- Ừ , để anh chở ( Ổng nói với vẻ mặt bình thường , nhưng lúc này thì mừng tít ấy chứ lị )
Nói rồi họ đi ra chỗ đỗ xe ban nãy . Rồi Durin vào xe ông Chan ngồi , thẩy hành lí ở phía sau xe . Ông ấy kéo cửa kính xuống thò đầu ra ngoắt nó lại gần nói nhỏ :

- Mày chạy đâu thì chạy đừng có lẽo đẽo theo sau tao à nha .

- Anh khỏi nói em biết rồi ! Phiền quá . Đi đi nhanh rồi còn về nhà đấy !

Ổng kéo cửa kính lên . Đạp ga phóng vèo vèo . Nó ngồi lên xe mô tô , đội nón bảo hiểm , nhìn đồng hồ mới 4 giờ , còn 3 tiếng nữa mới tới giờ hẹn với ông San . Nó bắt đầu lên ga phóng vèo theo hướng khác . Nó đi lang thang khắp thành phố . Nó vào câu lạc bộ " Rock with me ! " ( Tác giả chế thôi ) , nó ngồi đó nghe nhạc rock ... rồi sẵn tiện nó kêu một ly rượu nhẹ uống .

- Hôm nay câu lạc bộ có game show đặc biệt dành cho các bạn yêu rock , đèn sẽ bất ngờ soi trúng một bạn nào đó và bạn đó sẽ lên đây chơi rock với band nhạc X4 ( Không biết đặt tên gì nữa , đặt đại vậy ... mà cứ tưởng tượng band nhạc này nổi tiếng đi ha ) .

Tiếng người dẫn chương trình quen thuộc của câu lạc bộ - Chị Thảo ( chị Thảo là người nó quen , với lại nó trong câu lạc bộ này cũng đã rất lâu rồi ).

Những đứa là crazy fan's rock la rần trời . Mấy đứa là fan's rock bình thường như nó cũng la hét không kém . Nó thì chỉ ngồi đó uống ly rượu nhẹ của mình . Đối với nó , ai chơi rock cũng được , miễn dễ nghe thì ok . Rồi bỗng nhiên có ánh sáng lướt ngang qua nó , à không ... nói chính xác là soi trúng nó luôn ấy chứ . Chị Thảo nói lớn :

- Mời bạn gái may mắn đó lên sân khấu ! Hãy biểu diễn bằng chính khả năng của mình nào

Nó giật mình , đứng lên và bước lên sân khấu . Nó nhìn chị Thảo , nói nhỏ : " Chị bỏ cho em được không ? Dạo này em chẳng có hứng chơi đâu ! " .

Rồi bả cũng lí nhí lại với nó : " Cưng mà bỏ là chị đào mồ tự chôn mình đấy " . Nó bí quá , không biết làm gì . Rồi chị Thảo nói ( bằng míc-rô ):

- Nào các bạn , cho một tràng pháo tay cho huyền thoại rock - Bạch Ánh Linh .

Cả câu lạc bộ cứ ồ lên mãi . Nó từng chơi rock cho một ban nhạc nổi tiếng , là giọng hát chính của nhóm đó . Nó có thể chơi cả bass và trống nữa . Mọi người gọi nó là huyền thoại vì nó thật sự là một rocker chuyên nghiệp , không một crazy fan's rock hay một fan's rock bình thường là không biết nó , tiếng tăm của nó lừng lẫy cả một thời .

Nó nhìn chị Thảo rồi nhíu mài , chị Thảo ra lệnh cho nó chơi đi . Bất quá , đánh liều ... Nó hát chính , giai điệu tưng bừng kích thích trí não mọi người vang lên . Tay trống trong band nhạc đó đập hai dìu trống lại với nhau rồi kêu to : " One , two , three ... ". Nhạc bắt đầu nổi lên . Nó bắt đầu hát :


You had my heart
and we'll never be world apart
Maybe in magazines
but you'll still be my star
Baby cause in the Dark
You can see shiny Cars
And that's when you need me there
With you I'll always share
Because

When the sun shines
We’ll shine together
Told you I'll be here forever
Said I'll always be your friend
Took an oath
I'mma stick it out 'till the end
Now that it's raining more than ever
Know that we still have each other
You can stand under my Umbrella
You can stand under my Umbrella
(Ella ella eh eh eh)
Under my umbrella
(ella ella eh eh eh)
Under my umbrella
(ella ella eh eh eh)
Under my umbrella
(ella ella eh eh eh eh eh eh)

....

Với chất giọng khoẻ khắn , trầm trầm mà không quá trong , nó như khuấy động cả một vùng trời . Từng câu từng chữ của nó vang ra làm kích thích mọi người một cách kì lạ . Mọi người nhảy tưng bừng ... la hét ... Kết thúc bài hát , nó nghiêng mình về phía sau và đẩy míc-rô về phía trước ... trông nó thật điêu luyện . Mồ hôi nó nhễ nhại , hoà vào với tiếng la hét , vỗ tay và huyết sáo ầm ĩ bên dưới ... bỗng dưng nó thấy sức sống ở đâu lại tràn về .

Chap 7: Trở lại làm Yun thật sự (A)a

Lợi dụng lúc mọi người không để ý , nó chuồn ra ngoài . Hít hà không khí buổi tối , tự dưng nó thấy mình thanh thản ... nhẹ nhõm hẳn ra . Nó nhìn chiếc mô tô đua của ông Chan rồi nghĩ thầm : " Hừm ... Hiếm khi ông ấy cho mình mượn xe . Chẹp ! Đi bão thôi , lâu rồi không bão thèm chết được " . Nó nhìn đồng hồ , bây giờ là 7 giờ đúng , nó chợt nhớ tới cuộc hẹn với ông San , nó móc phone ra gọi ông ấy . Bên đầu kia vừa "alô" thì nó nói :

- Hôm nay không đi bar với anh được , thôi nhé !

Nói xong nó cúp máy cái rụp . Khoá máy , nó leo lên xe phóng đến trường đua .

Trong xe ông Chan ...

Bầu không khí căng thẳng này thật ngột ngạt , nó khiến cả Durin và ông Chan cảm thấy khó chịu . Thu hết can đảm , ông Chan lên tiếng :
- Durin này ! Lần này ... em về không đi nữa à ?

- Ừ , em ở đây với anh và Yun ( Vẫn cái nụ cười thiên thần đó , Durin quay và nói với ông Chan )

Ông Chan ậm ừ một hồi , rồi lại nói tiếp :

- Em về đây ... em có muốn quen lại với anh không ?
Durin nhìn ông Chan không chớp mắt , câu hỏi đối với Durin bất ngờ quá . Durin đâu nghĩ ông Chan vẫn còn muốn yêu và quen lại với nó . Durin lại nhìn ông Chan , tự dưng tình cảm bao lâu nay chôn giấu tận đáy lòng cứ tuôn trào ra ( Trào như núi lửa ý ) . Nhưng thế nào đây ? Durin không thể nhận lời ông ấy được . Durin nghĩ mình sẽ làm tổn thương ông ấy thêm lần nữa . Durin khẽ lắc đầu , nói nhỏ hẹ như chẳng muốn cho ai nghe ( Nói thế nói làm gì Câm luôn cho tác giả nhờ ) :

- Em nghĩ mình không thích hợp với anh !
Ông Chan nghe được những lời đó như ngàn mũi dao cắm vào . Ông ấy đạp thắng gấp , xe giật lại , hai người chồm về phía trước rồi lại ngã về phía sau ghế ( Điều đó là đương nhiên rồi ) . Durin giật mình nhìn ổng . Ông chan trừng mắt nhìn lại , hỏi đau lòng :

- Em không còn tình cảm với anh sao ? Em không thích hợp với anh sao ? Buồn cười ... buồn cười quá đi mất ! Ha ha ( Lão này đã đến giờ lên cơn )

Tiếng cười của ông Chan vang lên khắp xe ... một tiếng cười đau đớn . Tiếng cười đó , nó cứa vào gan ruột của Durin . Đau gấp trăm nghìn lần nỗi nhớ xa cách khi nó đi du học ( Đau thế này phải vào viện khâu lại thôi ) . Durin rơi nước mắt , nước mắt uất ức mấy năm nay trào ra đau xót , Durin cất tiếng ... mọi đau khổ đi ra cùng tiếng nói của Durin :

- Tại sao anh lại như vậy ? Tất cả vì em sao ? Thuốc lắc , vũ trường , rượu bia , thuốc lá , con gái ... ( toàn tệ nạn xã hội , sợ ông này thật ) Tất cả vì em sao ? Em yêu anh , yêu anh nhiều lắm nhưng không được , em chia tay anh vì muốn anh tự do ... chứ em đâu muốn anh ra nông nổi này ? Anh muốn em phải là sao đây ... làm sao đây ?

Nói rồi Durin khóc lớn hơn . Ông Chan nhìn Durin với ánh mắt ngỡ ngàng. Mọi chuyện sao cứ rối nùi thế này ? Ông Chan ôm Durin vào lòng , vuốt ve từng mớ tóc , nhẹ nhàng nói :

- Đừng như thế nữa , hãy về bên anh ... Anh sẽ cho em hạnh phúc

Durin rút người vào trong lòng của ông Chan . Ấm áp , tình yêu chan chứa ... Đúng rồi , Durin muốn ở trong vòng tay này mãi.

Chỗ hắn .... đang " đú " :

Trường đua . Hắn đang ở đấy , ngồi trên chiếc mô tô phân khối lớn . Phía sau là một cô gái sexy và quyến rũ , cô ta ôm eo của hắn . Hôm nay trường đua có tổ chức cuộc đua mô tô nhận cúp nên tất nhiên ... là làm sao mà không có mặt hắn được chứ ( Tay chơi chuyên nghiệp làm sao bỏ qua được dịp vui này chứ ) .

Cô gái đứng trên bức tường , phất cờ trắng đen . Hắn nổ máy , phóng vèo vèo . Những chiếc xe lạng lách nhau , ngồi sau xe ai cũng có một cô gái quyến rũ ( Ước gì mình được làm mấy tay đua này ) . Hắn lần lượt vượt qua mọi đối thủ của mình , chỉ còn một tí là đến đích ... ai cũng nghĩ hắn là người chiến thắng cả . Nhưng ... từ đâu một chiếc xe màu xanh , bay từ phía sau lên ... bay hẳn qua đích . Nói chính xác là chiếc xe đấy đã thắng . Chiếc xe màu xanh đó rơi xuống đất , thắng két lại tạo hẳn một nửa vòng tròn trên nền đất cát của đường đua . Một cô gái bước xuống , mở mủ bảo hiểm ra . Hắn nhìn thò lõ , miệng lấp bấp :

- Con... nhỏ...đ..ó ...là...con ..vị..t bầ...u mà ...
Cô gái ngồi sau hắn không nghe rõ , hỏi hắn :

- Anh nói cái gì vịt bầu cơ

Nó đi ngang qua chiếc xe của hắn với cô gái đó , nhếch miệng cười thách thức rồi lại đi sang chỗ một chàng trai cũng đang chở một cô gái sếch-xè-xi . Nó với anh chàng đó hôn môi nhau ( Ui ui , ai còn bé che mắt lại kẻo bị đầu độc nhé ) . Chàng trai nói :

- Em đấy à ? Chẳng phải bỏ rock với đua xe rồi sao ?

- Thế anh không muốn gặp em à ?

- Làm gì có chuyện đó

- Dẫn em đi gặp mọi người nào , Tuấn

Tuấn là người trong hội đua xe của nó . Nó và Tuấn khá thân với nhau , nên việc hôn nhau chỉ là một cử chỉ bình thường của họ .

Tuấn trông vẫn như hồi đó , modern cực , tóc nhuộm hung đỏ , tai đeo gần chục cái đôi bông ... bấm đủ chỗ . Tuấn và nó tiến về phía hắn với một đám người ở đó , Tuấn nói :

- Linh về rồi đây này .

Cả đám cứ nhoi nhoi lại gần nó , cười đùa thân thiện như đã thân nhau từ rất lâu . Hắn đã ở cái hội đua xe này gần 6 tháng rồi mà không biết là nó từng ở đây . Thường thì hắn ở các hội khác nhiều nhất cũng 1 tháng , nhưng hội này đặc biệt ... Hội này mỗi lần đua xe đều cá độ , mà chầu nào cũng to . Tiền bạc không phải vấn đề chủ yếu hắn muốn ở lại hội này , mà vì các hội trước đều toàn bọn tép rêu chẳng có trình độ . Còn hội này tuy không được biết đến nhiều nhưng kĩ thuật đua và trình độ thì có thể xếp chung với các nhà chuyên nghiệp ấy chứ.

Không ngờ con nhỏ đó lại quen thằng trưởng hội nữa chứ . Tuấn thấy vẻ mặt của hắn thì nói :
- Linh đấy ! Trước là chủ hội ... Anh em đc như thế toàn là nhờ Linh đấy
Trố mắt nhìn nó , hắn cứ ngỡ nó ngoài ăn chơi với cái lũ con trai ra thì chẳng có gì đặc biệt cả . Hắn đâu nghĩ đến là nó đua xe tầm cỡ đến như thế . Tuấn nói thêm :
- Linh còn chơi cả rock nữa đấy ! Anh nghe chú mày cũng thích rock lắm mà , bảo Linh chỉ cho . Huyền thoại một thời đấy !
Lại trố mắt , hắn nghĩ : " Cái con vịt bầu đó cũng biết chơi rock nữa sao " .
Nó đi lại gần hắn , nhìn sang Tuấn nói :
- Đua nữa không , hôm nay mới tẩu được chiếc xe của thằng anh .
Tuấn nhìn nó , gật đầu ok . Rồi nó quay sang nhìn hắn :
- Đồ gấu lắm lông , biết đua xe không ý nhỉ ?
- Tất nhiên là biết , mà vịt bầu như cô mà cũng biết đua xe cơ đấy
- Thật chẳng hiểu sao hồi bé tôi lại hay chơi với anh ấy nhỉ ?
Câu nói của nó như đánh thẳng vào tâm lý của hắn . Hắn cáu lên :
- Chơi thì đã sao , chơi với tôi bực bội lắm à ?
- Ừ , đúng đấy ! Phiền nữa chứ !
- Vịt bầu vô dụng .
- Ừ để xem ai vô dụng , đua thử xem ai thắng .
- Ok , nếu cô thua thì hãy tự nói mình là "vịt bầu vô dụng" , còn nếu tôi thua tôi sẽ tự kêu mình là "con gấu lắm lông vô dụng" . Okie ?
- Ok Nó quay phắt qua Tuấn , nói nhỏ :

- Cầu chúa cho em thắng đi nhé !

Lên Đầu Trang

TRANG 3


XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
TRÊN DI ĐỘNG

WWW.GIAITRI321.PRO