PHƯỢNG HỒNG VÔ TÂM...
Xuống Cuối Trang

Chap 8:

Đang suy nghĩ về tình hình thời sự quốc tế thì tự nhiên bên cạnh tôi có một giọng khàn khàn vang lên:

- Bốn mắt, tao ngồi với!

Láo thật, thằng nào dám xúc phạm đến cặp kính trí thức của anh thế, tôi ngước mặt lên nhìn, một thằng da ngăm đen, tóc mượt, nhìn hơi đậm người đang đứng đó thở hổn hà hổn hển, quần áo xộc xệch, rồi chẳng đợi tôi nói gì, nó ngồi phịch xuống ghế, tựa tay cầm hồ sơ dự phòng quạt lấy quạt để. Tôi xê ra cách nó một khoảng, hỏi:

- Cậu này! Cậu là ai thế hả? Gặp lần đầu mà đã mày tao chí tớ, lại còn kêu tôi bốn mắt, cậu có ý gì hả?

Nó quay sang tôi, oang oang:

- Dào ôi! Không mày tao thì ấy ấy tớ tớ à, nghe đàn bà bỏ mẹ! Mà cận thì gọi bốn mắt chứ còn gọi gì? Tao cũng cận này.

Nói đoạn, nó lấy trong túi áo ra cái kính gọng đen, đeo lên mắt. Đáng lẽ ra nếu đang cấp 2 thì tôi có thế đạp cho nó gãy đôi kính rồi, nhưng trái lại, tôi lại thấy thằng này khá thú vị, tính cách có nét rất giống thằng Dũng, bỗ bã và ghét chuyện khách sáo. Tôi nhã nhặn hỏi lại:

- Thế ông định chọn ban nào? Tôi chọn ban D thôi, không học nổi Toán Lý Hóa.

Nó quay sang cười ha hả:

- Hóa ra mình không lập dị đến vậy. Có đứa thấy tao chọn ban D, nó dám bảo mình đàn bà mới sợ chứ. Để tao nói cho mày nghe này, ban D nó có môn Toán bồi dưỡng logic, môn Văn dạy kĩ năng sống và giao tiếp, Ngoại ngữ giúp đỡ thêm, quá được. Hơn nữa, con gái vào ban D rất nhiều, tha hồ chọn mà chẳng lo ai giành ai.

Tư tưởng lớn gặp nhau, đã thế nó lại còn khôn hơn mình ở cái ý ban D có lắm gái nữa chứ. Đúng là trường cấp 3 nó rộng hơn cấp 2 về mọi mặt. Hai thằng tán dóc đủ thứ chuyện, nào là hôm thi phòng tao có bà giám thị ngon cực, rồi cấp 2 lớp tao thế này thế nọ. Mãi đến khi trống báo tập trung, hiệu phó thông báo ngày thứ năm đi nhận lớp chính thức, hai thằng mới về, mà tôi còn chưa kịp biết tên nó nữa, tiếc quá.

Thứ năm, tôi đến trường từ sớm, mắt liếc qua bảng thông báo trước phòng Hội đồng, "Tên mình đâu nhỉ, đây rồi, lớp 10D2, phòng 4 tầng 4!", chán nản leo lên tầng 4, tôi vào phòng trước, trong lớp vẫn chưa có ai cả, hôm nay mình làm học sinh gương mẫu rồi. Chiếm cứ lấy bàn 2 ở giữa lớp, tôi ngồi gõ lạch cạch xuống mắt bàn, mắt hướng ra cửa xem có ai đến chưa. Cái lớp này đúng là kì lạ thật, suốt nửa tiếng thì không đứa nào mò vào, đến tận lúc trước trống còn 2-3 phút mới lũ lượt chen nhau vào lớp. Tôi nhanh mắt quét một vòng, điểm qua các gương mặt sẽ học cùng mình suốt 3 năm, sau một hồi quan sát và phân tích, tôi đưa ra nhận xét chung: Âm thịnh dương suy, có tới 28 nữ trong khi có mỗi 15 nam. Mặt bằng chung của các bạn nữ trong lớp là được, đặc biệt có một vài bông hoa nổi bật lên giữa rừng hoa, lại còn có một bạn mặt xinh xắn, dáng chuẩn thôi rồi, vậy mà lại cắt tóc Tomboy, đáng lẽ để tóc dài thì xinh phải biết. Đặc biệt ngồi ở bàn đầu là một cô gái đáng thuộc hàng xinh nhất lớp, da trắng, hai má hơi ửng hồng, mặt baby, tóc tém một bên nhìn rất ngộ.

Mải mê ngắm bạn kia, thầy chủ nhiệm vào lúc nào không hay, thấy bọn bên cạnh đứng lên chào thầy tôi mới luống cuống đứng lên theo. Ngày nhận lớp hôm nay ngoài việc phát hiện ra nhiều em xinh xinh trong lớp thì mọi chuyện chỉ có nói sơ qua về nội quy, kỉ luật, rồi bãi để xe rồi thầy giáo giới thiệu qua về mình. Sau đó là phân công cán bộ lớp, tôi giờ mới chú ý xem thầy sẽ chọn ai làm những đầu tàu của cái lớp này. Thầy chủ nhiệm hỏi:

- Bạn nào đã có kinh nghiệm làm lớp trưởng, chi đội trưởng thì giơ tay!

Một con nhỏ lùn lùn, tóc búi cao giơ tay, vị trí lớp trưởng được giao cho nó. Rồi tiếp theo là lớp phó học tập, rồi cán sự Toán, Lý, Hóa, Anh, Sinh, chợt thầy nheo mắt nhìn vào bàng điểm năm lớp 9 của lớp, hỏi to :

- Bạn nào là L.T. Hưng! Đứng lên cho thầy xem nào.

Nghe đến tên mình, tôi ngơ ngác đứng dậy. Thầy đọc to:

- L.T Hưng, điểm TBM năm lớp 9 : Văn 8,5; Sử 9,8; Địa 9,5. Làm cán sự Văn- Sử- Địa !

Cả lớp ồ lên rõ dài, mấy đứa bàn trên quay người xuống xem mặt thằng thầy vừa đọc tên, bạn bàn trên cũng quay xuống nhìn tôi. Ôi giây phút anh tỏa sáng, huy hoàng ngay từ ngày đầu vào lớp. Lúc tôi ngồi xuống, xung quanh nổi lên bao tiếng xì xào:

- Thằng này chuyên C à?

- Điểm Văn cao vãi! Chẳng bù cho tao

- Con trai mà điểm văn cao thế, xem ăn mặc thì chắc nhà giàu mua điểm rồi.
Nghe câu cuối mà tôi nóng cả máu, không biết đứa ghen ăn tức ở nào dám đặt điều cho mình, thế tao con trai thì điểm văn tao phải thấp hả. Tôi xác định ví trí vừa có tiếng nói vừa nãy, ghi nhớ trong đầu, nghe giọng là con gái rồi, để xem con nặc nô nào dám ăn gan hùm.

Kết thúc buổi nhận lớp, tôi ra về, trước lúc về tôi ngoái ra sau hỏi thằng cán sự Lý về thời khóa biểu, thực chất mắt nhìn xuống góc lớp phát ra tiếng nói, biết mặt đứa vừa phát ngôn câu đó. Không khó để nhận ra cái góc đó có mỗi ba đứa con gái, chỉ một trong ba đứa thôi, nhưng không rõ con nào. Lúc xuống nhà để xe, lại cái giọng đó vang lên lúc lướt qua tôi, tôi liếc mắt nhanh sang, thì ra là con cắt tóc tomboy, người thì xinh mà sao độc địa như rắn thế. Được rồi, mấy hôm nữa giờ Văn tao sẽ cho mày thấy ai mới là bá đạo Văn ở cái lớp này, xem mày có tài gì mà dám to mồm.

****************

Hóng chờ mãi cũng đến ngày thứ ba tuần sau, dạy Văn lớp tôi là một thầy gióa già sắp nghỉ hưu, thầy có mái tóc bạc phơ, nhìn như ông tiên. Cái khiến tôi thấy rất lạ ở chỗ rằng thầy dạy mà chẳng mang cặp, sách vở gì cả, thầy chỉ vào lớp, cầm phấn viết lên bảng đề bài : "Ôn luyện kiến thức cũ" , xong thầy ngồi xuống ghế giáo viên, dặng hắng đọc :

- Hãy nêu cảm nghĩ của em về con chó vàng của lão Hạc, cả lớp làm ra vở, thời gian là 30', dài ngắn tùy ý, xong thầy sẽ gọi ba người lên để khảo sát qua trình độ của lớp.

 

Thầy đọc đề xong, tôi đã thấy một số đông ngồi cắm đầu cắm cổ viết, một số khác thì ngó ngang ngó dọc, hình như bọn này chẳng suy nghĩ gì đã viết rồi. Tôi thì ngồi nghĩ ra một cái dàn bài, rồi vạch ra mấy ý chính, sau đó viết ra một đoạn ngắn nửa trang. Lúc mình làm bài xong còn thấy chúng nó đang cắm cúi viết, có đứa viết được gần hết tờ đúp rồi. Thầy Văn khẽ gõ thước cạch một tiếng báo hiệu hết thời gian. Xong thầy chắp tay sau lưng, đi vòng vòng quanh lớp xem qua bài. Thầy chọn ba bài dài nhất, đeo kính lão lên, xem xong lại lắc đầu, nói:

- Tình hình chung là các em làm bài quá lan man dông dài. Không đi vào ý chính, điển hình như bạn T.N.Thu An, làm bài cả một tờ đôi, diễn đạt câu từ rất mềm dẻo nhưng vẫn chưa toát được ý chính. Cán sự Văn đâu? Đưa bài lên cho thầy xem.

Tôi vội vàng cầm tờ giấy kiểm tra chuyển cho con lớp trưởng ngồi ngoài, nó đưa lên cho thầy, lúc về nó bảo tôi:

- Sao cậu làm ngắn thế? Làm dài như An còn chưa đủ ý kìa.

Ở trên bàn giáo viên, thầy Văn xoay bài làm của tôi xuống dưới lớp, chúng nó xì xào:

- Ngắn quá!

- Biết ngay mua điểm mà. Văn thế mà cũng 8,5 được

- Trông mặt thư sinh mà giảo hoạt thế!

Mặc cho chúng nó nói ngang nói dọc, tôi im lặng mắt hướng lên theo dõi từng động tác của thầy về bài làm mình. Thầy đọc xong, lại đọc lại, xong thầy ngẩng lên, dõng dạc:

- Đọc xong bài của bạn Hưng, bài chỉ nửa trang nhưng có ý chính, ý nhỏ, không bị thừa những đoạn phân tích lan man. Bài làm nêu rõ được quan điểm cá nhân và cái nhìn theo nhiều hướng. Được! Cộng 1 điểm hệ số 2 vào bài sát hạch sắp tới.

Cả lớp lại ồ lên, tối hướng mặt về phía con bé cắt tóc tomboy, thấy cặp mắt đẹp của nó giờ long lên nhìn tôi hậm hực, ái chà, giận mà vẫn xinh thế, giá như không có cái tính ghen ăn tức ở thì mục tiêu là bé này rồi. Tôi cố làm mặt lạnh te, không tỏ thái độ gì, quay lên bảng nghe thầy đọc nội dung chính của chương trình lớp 10. Thằng Hoàng cán sự Lý ngồi sau tôi khẽ kéo vai áo tôi giật giật, cười bảo:

- Mày làm rạng danh cánh mày râu trong lớp đấy, bọn tao tự hào về mày vãi. Tý nữa ca Lý xem tao thống trị nhé, ở dưới nhỡ vẫy cờ hoa, khẩu hiệu cho tao đấy.

Tôi ngoái ra sau, cười :

- Ô kê con dê! Cho bọn kia biết thế nào là sức mạnh đàn ông, quân ta thua số lượng nhưng hơn về chất lượng.

Tiếp theo là giờ Lý, thằng Hoàng lên bảng giải bài 3-4 lần, đến mức cô giáo không cho nó lên tiếp nữa để dành cơ hội cho người khác. Xem nó làm bài mà tôi hoảng, mấy bài khoét rỗng, đo U, tính độ nổi, nó làm vèo vèo, có bài nó chẳng bấm máy tính gì. Tuần đầu tiên vào cấp 3 của tôi khá tốt, ấn tượng với cả lớp, đánh phủ đầu con An tomboy, mọi chuyện tốt đẹp ngoài sức mong đợi.

 

Chap 9:

Hai tuần sau, tôi xin nghỉ ở nhà, phần vì tôi rất ghét học hè, phần vì tôi thích đi lang thang trong lúc còn có thể hơn là uổng phí thời gian vào lớp học hè tẻ nhạt. Những lúc vào thu thế này, tôi thích đạp xe dạo quanh những đoạn phố vắng của Hà Nội, hít hà cái hương lành lạnh, chẳng biết se lạnh có mùi gì không, nhưng tôi vẫn cứ ngửi thấy, một mùi gì đó rất mùa thu. Có hôm tôi ra cầu Long Biên lúc chiều tà, ngắm nhìn sông Hồng cuộn sóng, tàu phà qua lại, có lúc chỉ đơn giản là tìm về một khu công viên nhỏ nào đỏ, ngồi lặng yên trên ghế đá và xem trẻ con chạy tung tăng, xem các cụ già tập dưỡng sinh. Thế rồi thật tình cờ, tôi đã gặp em.

Tôi vẫn nhớ như in ngày hôm đó, khi tôi đang thơ thẩn dạo chơi quanh những bãi bồi. Mùa này con nước lên, chẳng mấy ai trồng trọt gì, chỉ lác đác vài ruộng rau cải, còn chưa có cả hoa. Chợt tôi thấy một dáng người be bé, tóc dài ngang lưng, đang ngồi tựa gối bên bờ, nhìn ra sông Hồng. Lại gần nhìn thì hóa ra là đồng phục trường mình, chắc cũng lớp 10 giống tôi. Tôi tiến gần đến, thấy cô gái đó đang ôm một bảng vẽ đặt lên đùi, tay cầm than chì vẽ lại cảnh xóm nhỏ bên kia bờ lúc chiều xuống. Lén đứng sau quan sát một lúc lâu, chợt bạn đó quay lại, ngước đầu lên nhìn mình, bĩu môi hỏi:

- Cậu xem lén thế không thấy bất lịch sự à!

Tôi ngạc nhiên hỏi:

- Có người vẽ đẹp thì mình xem thôi, nếu đằng ấy phiền thì tớ lượn cho nước nó trong vậy.

Cô bạn kia cười toe, gọi với:

- Ấy Ấy Ây! Đừng đi vội thế, có ai cấm đâu, có cậu ở đây tớ cũng đỡ buồn. Mà cậu ngồi xuống đi, người cao làm tờ ngước lên mỏi cổ lắm.

Tôi lặng lẽ ngồi bên cô gái đó, mắt chăm chũ dõi sang. Nhưng cái tôi nhìn không phải là bức tranh à là khuôn mặt xinh đẹp kia đang ửng hồng, chốc chốc lại đăm chiêu chun mũi lại tô tô vẽ vẽ. Bỗng cô ấy nhìn tôi, cau có:

- Sao cậu toàn nhìn lén thế? Tớ đẹp lắm chắc.

Chẳng biết nghĩ gì mà tôi lại buột miệng nói:

- Đẹp! Tranh đẹp, người đẹp hơn tranh!

Cô gái cười hì hì, ngượng nghịu:

- Lần đầu tiên có người khen tớ đẹp. À mà cậu học trường nào thế, sao tớ để ý thấy mấy lần liền cậu đều ra đây lúc giờ học. Cũng trốn học hè à?

Tôi bật cười, nhìn vào phù hiệu trên áo đồng phục cô ấy, noi:

- Tớ không trốn mà được phép trốn. Còn trường thì tờ học cùng trường cậu đấy.

Cô ấy gật gật đầu, chiếc nơ kẹp tóc rung lên nhìn hay hay lắm. Chợt cô ấy nhích người lùi ra, xoay người sang ngồi đối diện với tôi, giở một trang giấy mới. Tôi ngạc nhiên hỏi:

- Cậu đang làm cái gì thế?

Đáp lại tôi là một nụ cười rung rinh, nói:

- Tờ để ý thấy cậu có dáng và khuôn mặt vào tranh rất đẹp. Ngồi yên đấy để tớ vẽ chân dung, coi như là kỉ niệm buổi gặp mặt nhé! À mà trong lúc tớ vẽ thì cậu nhìn xa xăm ra phía sông nhé, nhìn thế trông rất có hồn.

Nghe gì tôi răm rắp làm theo, nhưng chốc chốc mặt lại liếc sang nhìn trộm cô ấy vẽ, mỗi lần bị bắt gặp, tôi đều nhận được cái chun mũi, quạu cọ kêu ngồi yên cho bạn ý vẽ. Ngồi chừng gần tiếng thì bạn thở phào nhẹ nhõm, gọi tôi lại xem bức tranh. Tôi không tin vào mắt mình nữa, là tôi trong tranh sao? Người trong tranh là một chàng trai mặt lạnh như băng, cặp mắt buồn nhìn về nơi vô định. Tôi nghi hoặc hỏi:

- Là tớ đây á? Không tin, tớ mà đẹp trai thế này thì đâu cô đơn mãi đến giờ.

Cô gái che miệng cười khúc khích, bảo:

- Cậu chưa bao giờ soi gương à! Mà nhìn cậu lạnh lùng khó gần thế, con gái nhà ai dám bắt chuyện chứ. Mấy hôm đầu thấy cậu lảng vảng gần đây, tờ còn tưởng là đầu gấu hẹn nhau để đánh nhau giải quyết xích mích cơ. À mà cậu tên gì, kí vào đây đi!

Tôi mỉm cười, cầm thỏi than kí chữ Hưng vào góc trái tranh, bạn ý kí chữ Trang ở góc phải. Thì ra cô gái này tên là Trang, tên đẹp như người vậy. Lúc kí xong, cô ấy ôm tập tranh vào lòng , nhoẻn miệng cười chào tôi định đi về. Chợt tôi nhận ra má cô ấy có vết đen, chắc là lúc nãy cầm than vẽ xong lại che miệng cười nên dính vào. Tôi thản nhiên đưa tay lên chạm vào má Trang, lấy ngón cái khẽ lau đi vết đen dính trên đó. Trang ngỡ ngàng nhìn tôi rồi đưa mắt nhìn xuống phía mặt mình, thấy có dính tha nên để yên cho tôi lau. Lau xong, tôi thu tay về, cả hai ngại ngùng vì cử chỉ quá thân mật khi gặp lần đầu vừa rồi, chẳng ai nói ai câu nào. Cô ấy cúi đầu, lí nhí nói:

- Mình về nhé! Hẹn gặp cậu ở trường ngày khai giảng.

Xong lon ton chạy ra lấy xe đạp đi về, tôi cũng về nhưng cố ý đi chậm lại một quãng phía sau. Lúc này thực khó mà sóng lên đi ngang hàng sau cái hành động quá tự nhiên của tôi hồi nãy. Trên đường đạp xe về nhà, tôi bỗng dưng bật cười như thằng ngơ ngẩn. Hôm nay trời hơi chuyển lạnh, vậy mà sao tôi lại thấy ấm đến lạ thường.

 

Chap 10:

Trong suốt ba ngày tiếp theo, hôm nào tôi cũng đạp xe ra bờ sông Hồng, mắt dõi tìm một điều gì đó, khi đó tôi chẳng biết mình đang tìm cái gì, chỉ biết là thấy thiếu thiếu khi nhìn cả bờ sông vắng lặng không có một ai. Hôm nào cũng vậy, tôi dạo quanh bờ sông, rồi lại về nhà.

Tối ngày thứ bảy, trong lúc bạn bè rủ nhau đi chơi đây đó trước khi vào năm học thì tôi lại từ chối mọi lời rủ rê, lặng yên ngồi trong phòng đọc sách. Đang uống dở lon Redbull, mải chú tâm vào quyển sách, tôi sơ ý gạt đổ lon nước, loang hết ra cả ngực áo. Chán nản đem lấy khăn lau sạch chỗ nước ngọt tràn đầy bàn với sàn nhà, xong lại cởi cái áo ra vứt xuống máy giặt. Xối nước thấm vào khăn để lau người cho hết cái dính dáp của nước ngọt, tôi mặc cái áo mới vào rồi rửa tay. Bỗng tôi giật mình kêu: "Ái cha xót!", nhìn xuống tay thì thấy vết rách tay bị nhiễm trùng mới lên da non, giờ cọ tay mạnh quá lại trầy ra, xà phòng thấm vào. Nhìn vết thương trên tay, tôi khựng lại, một hình ảnh hiện lên trước mắt tôi. Người con gái bẽn lẽn, khuôn mặt trắng ngần thánh thiện, đôi môi hồng lúc nào cũng chúm chím, nhẹ nhàng như hơi sương, cả giọng nói trong vắt hiếm khi cất lên. Đắm chìm trong hình ảnh đó, tôi mặc cho vòi nước xả thẳng vào vết thương mà không hay, mãi đến khi mẹ tôi đi qua nhà tắm nhìn vào thấy tay tôi loang máu ra mới hốt hoảng gọi:

- Hưng ơi! Con sao đấy Hưng ơi?

Nghe tiếng mẹ gọi, tôi mới bừng tỉnh, vội tắt nước, ra ngoài phòng tắm, mẹ tôi hớt hải lấy hộp cứu thương ra băng cho tôi, vừa băng vừa trách sao tôi làm gì mà ngơ ngơ ngẩn ngẩn, ăn bao nhiêu cho bù vào chỗ máu ấy.

Lên phòng, tôi khóa chặt cửa, nằm dài ra giường. Lúc này đầu óc tôi cứ miên man nghĩ về Ngọc Anh, rốt cục thì giữa chúng tôi là gì, hành động nhón chân thơm nhẹ lên má tôi lúc ở bến xe có ý gì? Giữa hai người rốt cục tình hay nghĩa hay chỉ là một mối quan hệ không rõ ràng. Khi ở bên Ngọc Anh, tôi thấy thật mở lòng, hệt như tìm được một cô tiên sẵn sàng lắng nghe mọi tâm sự của mình, tôi cảm tưởng như mình có thể chết đuối khi nhìn vào đôi mắt thơ ngây thoáng sợ sệt của Ngọc Anh, cảm giác lâng lâng nhẹ nhàng mỗi khi nghe giọng nói nhẹ như chỉ mảnh. Là do tôi vô tâm quên mất người con gái ở xa, hay là do tôi quá tưởng tượng nên nghĩ Ngọc Anh thích mình? Con gái đúng là một thứ sinh vật kì lạ, họ khiến ta vui, khiến ta buồn, khiến ta như kẻ điên rồi lại đẩy ta vào mê cung không lối thoát. Mải suy nghĩ nhiều, lại thêm vết thương sắp khỏi thì bị rách miệng nên người tôi mau mệt hẳn, tôi thiếp đi lúc nào không hay.

Nhưng tôi lại có tật xấu là khi đã suy nghĩ mà không tìm ra đáp án thì tốt nhất là không nghĩ nữa, cứ để mặc cho mọi thứ trôi đi, có duyên ắt sẽ tự đến, không thì gượng ép cũng vô ích. Ngày khai giảng, tôi đóng bộ đồng phục chỉn chu, sức nước hoa, đeo huy hiệu Đoàn chỉnh tề mới đến trường. Hôm nay đến để dự khai giảng là phụ, còn ngắm nữ sinh trường tôi mặc áo dài mới là chính, đủ cả lớp 10, 11, 12. Vừa đặt chân vào sân trường, tôi choáng ngợp bởi trường tôi đông quá sức tưởng tượng, phải đến 2000 người là ít, còn chưa kể cựu học sinh về trường nữa. Đúng như dự đoán, buổi khai giảng là nơi các bạn nữ khoe nét đẹp của mình qua tà áo dài tinh khôi quyến rũ và cũng là ngày các bạn nam cố gắng luyện Byakugan. Lớp tôi ngồi ở hàng gần sát nhà thể chất, lúc tôi ngơ ngác vào nhầm hàng ghế lớp khác thì bọn con trai trong lớp túm lại, chúng nó hỏi đủ thứ, nào là sao không học hè? Hơn tháng nghỉ ở nhà có vui không? Đợi mãi thằng Hoàng mới ề à đến trường, khi tinh anh tụ hội đông đủ cũng là lúc cánh con trai lớp tôi chỉ chỏ, bình phẩm đủ thứ:

- Uầy! Nhìn kìa, chị nào khối 11 đang mặc áo dài chụp ảnh với thầy Cung kìa.

- Hướng 8h, gái xinh lớp 10 đang đi, đấy thấy chưa, con tóc dài nhìn như Thủy Top đấy!

- Em kia ngon nhỉ, tao chấm rồi nhé, các chú cấm có xí xớn, thằng nào ra dò lớp với tên cho tao nào?

Một lúc sau, cả lũ con trai lớp tôi ồ à lên như bắt được vàng, cánh con gái đã thay xong áo dài, giờ đang líu ríu cười nói đi vào hàng ghế lớp mình. Hôm nay bạn bàn trên xinh thật, kẻ mắt nhẹ, môi tô son phớt, tóc hơi bồng thả xuống bờ vai thon nhỏ, khuôn mặt baby ấy cứ cười mãi, khoe chiếc răng khểnh duyên dáng, chốc chốc bạn ý lại khẽ đưa tay lên vuốt tóc, để lộ bàn tay trắng nõn dưới tay áo dài. Bộ áo dài sinh ra như để cho bạn ý mặc thì phải, từng đường nét ôm sát vào cơ thể con gái mới lớn phổng phao, lại càng tôn lên nét trẻ con ngô nghê trên khuôn mặt. Nhưng đang hay thì đứt dây đàn, tôi tý nữa quăng cả chồng ghế nhựa vào đám con gái vì mắt tôi đang mãn nhãn nhìn bé bàn đầu thì tự nhiên gặp ngay con An tomboy, không hiểu nó nghĩ cái gì mà ngày hôm nay lại không mặc áo dài, đi áo quần đồng phục như con trai. Cơ mà phải nói rằng nhìn nó rất là sexy, mặc cái quần ống côn bó sát, rồi sơ vin đeo thắt lưng trắng. Mà cái giống sơ vin kĩ thì cái áo đồng phục nó sẽ bị kéo ghì xuống, nhưng vì kéo ghì nên nó lại làm nổi lên nhiều thứ lắm, thân hình con bé nhìn còn gợi cảm hơn cả showgirl, giá mà nó nuôi tóc dài như bé kia thì chắc con trai cả trường này đều chỉ nhìn mỗi nó rồi. Đã thế cái áo đồng phục con An mặc cứ như là áo trong suốt ấy, có thể soi thấy cả hoa văn trên áo trong nó. Tiếc thật, nếu đầu năm mày không xỏ làm tao tức thì có lẽ tao chọn cua mày rồi đấy An ạ, mục tiêu càng có vẻ cá tính, năng động thế này tôi lại càng thích.

---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.giaitri321.pro. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.giaitri321.pro – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
---------------------------------

Thế rồi trong đám đông, tôi lại bất ngờ gặp Trang, mặc áo dài vào trông em càng đẹp hơn nhiều lắm, Trang mặc cánh áo dài xẻ tay, tóc ép dài, để mái ngố, mặt đánh phấn hồng, đeo đôi bông tai hình vòng, cái miệng xinh xinh nở nụ cười ngộ nghĩnh nhẹ như nắng đầu thu. Chợt Trang quay sang phía lớp tôi, hai cặp mắt chạm nhau, tôi luống cuống nhìn sang hướng khác, tai nóng bừng. Phía lớp bên kia, Trang ôm một tấm bảng vẽ trước ngực, tay phải đưa lên vẫy vẫy chào tôi, nở một nụ cười thân thiện, tôi cũng ngượng nghịu cười đáp lại song mắt vẫn hướng theo bóng dáng nghịch ngợm kia chạy tung tăng khắp lớp níu mọi người lại làm mẫu vẽ, và tôi khẽ mỉm cười khi thấy cô ấy chun mũi lắc đầu quầy quậy khi hết người này đến người khác từ chối làm mẫu. Bỗng "Độp!", một cái đập đau điếng vào vai, tôi sửng cồ quay lại xem đứa ôn dịch nào dám phá hoại giây phút này, thằng Cường hấp cười ranh mãnh, xoa cằm liếc tôi :

- Anh biết mấy ngày qua chú nghỉ ở nhà là có mục đích mà. Thì ra cái mục định của mày đang ríu rít như chim chích đằng kia.

Tôi hoảng hồn định chặn họng không cho nó bô lô ba la nữa thì nó đã nhảy vọt ra khỏi tấm tay tôi, hét oang oang với bon cùng lớp:

- Chúng mày ơi! Hưng coolboy cảm nắng bạn Trang sẹc xi lớp 10A4, từ nãy giờ cứ nhìn người ta rồi ngồi cười một mình này!

Bọn con trai nghe xong thì uầy, òa, ghê, loạn hết cả lên, mấy thằng liền ra bá vai bá cổ tôi, lè nhè:

- Cỗ cưới phải có thịt gà. Hưng cool phải có Trang kìa mới hay!

Phía con gái thì chúng nó xì xầm, rồi cười ré lên như lũ bệnh. Ngay sau đó, cái mồm và tốc độ thông tin nhanh của mạng học sinh đã đưa cái tin này lan khắp trường, lại có lắm đứa thêm mắm thêm muối, bảo rằng chàng nghỉ học hè, nàng trốn theo chàng, ngày ngày hai người nắm tay nhau rồi chàng ngồi gọt than cho nàng vẽ.

Tôi chỉ còn biết lắc đầu cười khổ sở, lừa lúc lễ khai giảng sắp kết thúc, vội tuồn ra lấy xe rồi tếch khỏi trường. Nào ngờ chó cắn áo rách, lúc mình sắp ra cổng trường thì một lão lớp 12 lại hét toáng lên:

- Hoàng tử đi về rồi, chắc hẹn nhau trước ở chỗ nào những chàng ra trước nàng ra sau để tráng bàn dân đàm tiếu mà. Em ơi đi đâu em ơi!

Tiếp sau đó là những tiếng rì rầm, rồi người này người kia thi nhau cười. Tôi nhìn ra phía lớp Trang thì thấy bọn lớp bạn đó đang xúm vào trêu, đứa thì, còn Trang ngồi ôm chặt tấm bảng, mặt đỏ lựng lên không biết trốn đi đâu. Chương trình biểu diễn văn nghệ phải gián đoạn vì vụ lùm xùm này. Thầy giám thị thì xách cổ tôi về lớp, vừa đi thầy vừa nín cười. Ôi thế là ngày khai giảng đầu năm của tôi thành địa ngục rồi, mới gặp có một lần thôi mà chúng nó thêu dệt ra lắm chuyện thế này, về sau làm sao mà nhìn mặt nhau nữa?

 

Chap 11:

Kéo dài gần tiếng nữa thì buổi khai giảng mới kết thúc, tôi nhẹ nhõm bước ra lấy xe, gì chứ chỉ vài hôm là chìm thôi, mình biết cái kiểu tin đồn này mà. Đang dừng xe ở ngoài cổng trường định rẽ ngược chiều phóng luôn ra bờ sông Hồng ngồi cho xả hết cái cục tức ngày hôm nay. Bỗng nhiên tôi nghe có tiếng láo xáo sau lưng, rồi có tiếng hô hào lên đi lên đi, chưa kịp ngoài đầu nhìn thì tự nhiên yên sau trùng mạnh xuống, may mà mình đi địa hình chứ không đổ luôn xe. Tôi nóng máy, gân cổ lên quay lại xem đưa khốn kiếp nào còn bày trò trêu mình nữa. Nhưng tôi dịu lại ngay, bởi người ngồi sau xe là Trang, hai má đang ửng hồng vì ngượng, mắt ngấn nước, giận dữ nhìn tôi. Tác giả của vụ này chính là thông gia hai nhà A4 và D2, chúng nó cậy số đông, đùn đẩy em Trang về phía tôi rồi hai con bé lớp đó bế bạn đặt lên yên sau xe tôi. Đã thế chúng nó còn không đi ngay, cứ lố nhố đứng đó, chúng mày chờ cái quái gì không biết nữa. Sau lưng tôi, Trang khẽ giật giật áo, lạnh lùng bảo:

- Đi đi! Không chúng nó nghĩ ra trò khác giờ.

Tôi nghe xong thì cắm đầu cắm cổ đạp một mạch về hướng bãi bồi lần trước tôi ngồi làm mẫu cho Trang vẽ, bỏ lại sau lưng tiếng chúc đểu của bọn quỷ sứ hai lớp, mà nghe loáng thoáng có cả giọng léo nhéo của con An :

- Hưng ơi! Trăng mật vui vẻ Hưng ơi!

Mãi cũng tới chỗ cũ, tôi vừa dừng xe là Trang đã nhảy xuống, ra đứng khóc thút thít ở một góc. Tôi ngớ người ra, chẳng biết sao lại khóc nhỉ? Cứ chạy ra dỗ dành rồi hỏi :

- Ấy sao thế? Làm sao tự nhiên lại khóc?

Đúng là khó hiểu thật, mình càng hỏi thì lại càng khóc to. Bỗng dưng Trang mím chặt môi, cầm cả bảng vẽ đánh bồm bộp vào vào vai tôi. Đang đánh thì bảng vẽ bằng gỗ fooc nên gãy, thế là quảng bảng vẽ, nắm tay đấm vào ngực tôi, hét : " Nhá! Nhá ! Nhá Nhá…………!" Nắm tay bé tí mà đấm vào người tôi đau thế. Nhưng tôi mặc, lặng yên để cho em đấm, mãi không thấy tôi có phản ứng gì, Trang chạy ra chỗ khác ngồi thụp xuống, lại khóc ngon lành. Tôi thì như thằng ngố, dỗ dành đủ kiểu mà Trang không nín, tôi mới ngồi xuống bên cạnh, cố cười nhăn nhở hi vọng làm em ý vui lên. Nào ngờ em ý thấy mình cười thì thôi không khóc nữa, mắt rưng rưng nhìn thẳng vào mặt tôi. Trông mặt tôi cứ nhăn nhăn nhở nhở, Trang không nói nữa, ngồi im không khóc, nhặt sỏi đá xung quanh ném vào tôi. Tôi thì cứ ngồi nhìn ra sông, mặc cho em muốn đánh hay ném gì, giờ có khi động vào lại khóc thêm ra, tôi sợ nhất là nước mắt con gái. Hồi lâu, bỗng dưng im ắng hẳn, không thấy đá ném nữa, tôi lén quay sang nhìn. Trang thôi không khóc nữa, giờ ngồi bó gối nhìn tôi chằm chặp, thấy tôi nhìn sang vẫn cứ ngồi im nhìn tiếp. Hết buổi hôm đó, chỉ có nhìn nhau rồi tôi đèo Trang về, ngồi sau xe , em lấy ngón tay khoanh khoanh vẽ gì đó vào lưng tôi, có lúc lại khẽ cười khúc khích, nhưng vừa cười thành tiếng là im bặt luôn. Sao con gái đứa nào cũng sợ con trai thấy mình cười thì phải?

Về đến nhà Trang, thì ra nhà nàng ở đây, một ngõ nhỏ trong lòng Hà Nội, trước nhà có một giàn hoa giấy. Mình đi qua bao lần mà không biết, chẳng rõ Trang có biết trước đây ngày nào cũng có một thằng tôi sáng nào cũng đi giao báo khắp khu này không nhỉ? Lúc xuống xe, Trang ngập ngừng chào tôi rồi mở cổng đi luôn vào nhà. Tôi thì lại lặng lẽ đạp xe về, ngày hôm nay sao mà lắm chuyện xảy ra quá. Mọi thứ cứ rối tung hết cả lên, hệt như cảm xúc của tôi. Cảm xúc mới này là gì vậy?

Tối hôm đó, làm bài xong, tôi lại nằm vật ra giường, nhắm mắt tưởng tượng lại khuôn mặt của Trang lúc hờn dỗi, càng nhìn càng thấy yêu kiều, dễ thương. Khuôn mặt ấy, mang một nét quyến rũ đàn ông ẩn trong cái tinh nghịch, hồn nhiên, da em trắng như tuyết, đôi mắt long lanh, nghịch ngợm, mái tóc bồng buông nhẹ xuống xuống bờ vai thon thả, nhưng đôi mắt kia lại ngấn lệ nhìn tôi, trách móc điều gì đó. Như một ma lực hút hồn tôi, khiến tôi vẩn vơ nhung nhớ mãi…
Thế rồi, một hình ảnh khác lại chen vào trong tâm trí tôi, là Ngọc Anh nhẹ nhàng, trong sáng tựa thiên thần, nụ cười bẽn lẽn thắp sáng cả tâm trạng u tối nhất của tôi, rồi cái mi nhẹ lên má như lời hẹn bỏ ngỏ.

Giữa hai người con gái, cảm xúc tôi thật khó diễn tả, khi thì ào ạt, thoáng đến thoáng đi khác chi cơn sóng. Khi thì nhẹ dịu, vương vấn mà thấm sâu tận trong tim, cái tĩnh lặng khiến tôi chìm vào trong yên bình, thanh thản. Một khiến tôi nhớ nhung, vừa vui buồn lẫn lộn với chút xót xa, ngộp thở khi nhớ về. Một khiến tôi có cảm giác bình yên đến vô tận, cứ nhẹ nhàng thấp thoáng trong tâm hồn tôi như một cánh bướm trắng. Tôi biết chọn ai?

 

Chap 12:

Cái suy nghĩ phân vân lựa chọn giữa hai người con gái của tôi, càng nghĩ càng rối như tơ vò, nhưng càng nghĩ thì tôi lại càng thấy nó ngớ ngẩn. Đúng là mình hoang tưởng rồi, người ta chỉ cười, nói chuyện với mình vài câu mà mình cứ làm như thề non hẹn biển không bằng! Đã là gì của nhau đâu, cớ sao lại cứ băn khoăn nặng lòng với ai? Nhưng, tim tôi lại cứ đập loạn nhịp mỗi khi nghĩ về hai người con gái đó, làm gì cũng thấy bâng khuâng, xao xuyến nhớ nụ cười bẽn lẽn, nhớ cái dáng người ngộ nghĩnh ôm tấm bảng vẽ. Cảm giác này là sao đây, chưa bao giờ tôi có cảm giác thế này cả?

***

Vào tuần học mới, hôm nào đến lớp tôi cũng bị bọn quỷ sứ đứng chờ sẵn ở cửa lớp trêu chọc. Thằng Minh cán sự Toán thì giả giọng ẻo lả, ôm ấp thằng Hoàng :

- Anh Hưng à! Em nhớ anh nhìu lém, sao mấy hôm nay ảnh chẳng qua lớp em thế?

Xong nó cười hé hé, nhìn chỉ muốn bẻ răng rồi bắt nó nuốt hết cho răng đó, sao cho chừa cái điệu cười ấy thì thôi! Rồi đúng như tôi dự đoán, thấy trêu tôi mãi mà tôi không phản ứng gì lại thì chúng nó bắt đầu chán và không muốn trêu nữa, mọi chuyện lại lắng xuống như chưa bao giờ xảy ra. Tôi ngoài mặt thì lạnh mà trong bụng như mở cở, chỉ muốn hét to lên:

- Chết chúng mày chưa bọn rỗi việc? Tưởng trêu bố mà dễ á! Chấp, chấp hết! Hế hế hế!

Tuần đầu tiên của năm học đối với tôi khá là dễ dàng, ngoại trừ ba môn Toán- Lý- Sinh ra thì những môn khác tôi đều xung phong lên bản đỡ đạn cho cả lớp, đàng hoàng rước điểm 10 chói lọi về chỗ trong con mắt thán phục của các thần dân lớp 10D2. Ôi cấp 3 hóa ra sướng hơn tôi tưởng, bài về nhà không, tổ trưởng truy bài không, cán sự lớp thì cùng một bè với lũ ham chơi như tôi, trong lớp thì thoải mái luyện Byakugan với các bạn nữ xinh xinh. Đúng là thiên đường nơi trần thế mà.

Dạo này con An cũng bắt đầu có chút động tĩnh, mỗi khi tôi lên bảng trả bài thì ở dưới nó xụ mặt ra vẻ khó chịu lắm, nhất là giờ Văn khi tôi lên đọc thuộc và trả lời câu hỏi phụ, nó lại càng tức, mặt quạy cọ, đỏ ửng lên, cầm cái bút chọc chọc liên tục xuống mặt bàn. Không hiểu con bé này có não có vấn đề gì không nữa, mặt mũi xinh xắn, hàng hot nhất nhì lớp mà lại có tính trâu buộc ghét trâu ăn, quái thật. Nhưng phải nói rằng nó học Toán- Lý- Anh rất giỏi, cứ đến giờ có ba môn đó là nó giơ tay liên tục, át cả bọn cán sự như thằng Minh, thằng Hoàng. Chỉ khổ hai anh cán sự nhà ta, ngồi ngáp ruồi cả buổi chẳng có ma nào hỏi đến, cảm giác như phần tử thừa thãi của lớp học.

Sáng thứ sáu của đầu tuần tháng 10, sau gần tháng học chính, lớp tôi cũng dần xóa bỏ khoảng cách, e ngại của buổi đầu năm mà chơi với nhau thoải mái. Cứ đến giờ ra chơi thì bọn con gái túm năm tụm ba chuyện trò xì xầm, còn con trai thì chạy xuống cantin bổ sung chút năng lượng cho 5 tiết học, vài đứa chơi đá cầu, vài đứa ngồi ghế đá nói chuyện tán dóc với nhau. Hồi đó, lớp tôi là trùm của cả khối về sự ham chơi, còn lập hẳn một hội chơi Half Life, cứ chiều đến là tụ tập lại quán net nhà thằng Tùng cán sự Hóa chơi, lắm khi rủ cả lớp khác chơi solo ăn tiền. Lớp tôi lợi thế là có sân nhà và quỹ thời gian rộng rãi hơn hẳn học sinh ban A nên có vô số thời gian để luyện tập bắn lên tay, thằng biết nhiều chỉ thằng biết ít, đi đấu khác lớp thì thắng tỉ lệ 80%, mỗi buổi ăn tiền cược phải đến gần 300k, lắm khi hào phóng bao luôn cả đội bạn đi ăn bù để thắt chặt tình thâm giao hai lớp, chơi vui là chính, tiền là chủ yếu. Nhưng cái gì cũng có mặt trái của nó, hội con trai lớp tôi vì ham mê điện tử mà mấy đứa sinh ra nghiện, tối nào cũng mò ra quán luyện tập, sáng đến lớp lờ đà lờ đờ, chẳng còn tinh thần học với ngắm gái nữa, tình hình học tập sa sút hẳn, mới có nửa tháng mà có 6 chiến sĩ ôm trứng về nhà rồi, cứ tiếp diễn thế này chắc phụ huynh cho dẹp hội ăn chơi mất.

Sáng ngày hai đầu tuần sau, tôi đang đứng trực nhật thì con An lù lù đi vào lớp, lúc đi qua tôi, nó quăng một câu:

- Ngưu tầm ngưa mã tầm mã. Toàn một bọn học dốt, đú đởn chơi với nhau, làm mất cả điểm thi đua của lớp!

A con này láo thật, chủ tịch hội ăn chơi đang xóa bảng mà nó dám ngang nhiên xúc phạm vào niềm tự trọng của một "gêm thủ", tôi bực mình quẳng cái giẻ lau xuống bàn, ra chỗ con An. Thấy tôi hằm hằm đi tới, nó coi cứ như không, điềm nhiên ngồi lấy sách vở ra ôn lại bài. Tựa tay vào thành bàn, tôi hất hàm hỏi :

- An! Sao từ đầu năm tới giờ cậu cứ thích gây sự với người khác thế nhỉ? Chẳng lẽ cậu không còn việc gì khác để làm à? Chuyện chúng tôi học hành ra sao chúng tôi tự giải quyết, điểm thi đua lớp mất là do nhóm làm thì nhóm sẽ cố hết sức để bù lại. Cậu nói bóng nói gió tôi thì tôi mặc kệ nhưng hễ tôi còn nghe thấy cậu nói một câu xúc phạm đến mấy thằng bạn tôi thì cứ giờ hồn, thằng Hưng này không chỉ biết văn đâu. Con gái con đứa, chẳng có tí thùy mị nết na nào, vừa sáng ra đã chọc ngoáy người khác!

Con An dửng dưng trước lời đe dọa của tôi, thản nhiên ê a đọc thuộc bài. Càng nhìn tôi lại càng cáu, bỏ luôn ra khỏi lớp, xuống xếp ghế chuẩn bị giờ chào cờ.

Nguyên buổi đó, con An cứ im lìm, không tỏ vẻ gì là e ngại cả, vẫn cứ giơ tay lên bảng liên tục, coi chuyện hồi sáng giữa hai đứa chỉ là trò dọa nạt vớ vẩn. Tôi ngẫm nghĩ lại thì thấy buổi sáng mình cũng là quá đáng thật, dù sao thì nó cũng là con gái, mình nặng lời quá vậy e rằng làm nó tổn thương.
Lúc đi học về, khi tôi đang dắt xe ra cổng thì bỗng thấy Trang đang tung tăng chạy ra chỗ mình. Cô nàng nhón người ngồi gọn lên yên sau xe, cười toe bảo tôi:

- Cho mình đi nhờ về nhé. Hôm nay bố mẹ mình về quê đột xuất không báo trước, giờ chẳng tìm ai đưa về được cả.

Tôi trố mắt nhìn nhưng vẫn lặng yên đèo Trang về, gì chứ đèo gái còn chê thì đúng là mình ngu thật, làm xe ôm bất đắc dĩ thật nhưng cứ thế này thì làm nữa cũng được. Trên đường về, hai đứa đi ngược chiều với con An, chợt Trang vẫy vẫy tay chào, con An cũng vẫy tay chào lại. Tôi ngạc nhiên hỏi:

- Trang quen nó à?

Trang đáp:

- Hồi trước bọn mình học chung cấp 2, An tốt lắm, làm lớp trưởng gương mẫu, năng nổ hoạt động tập thế, lại có lắm anh lớp trên để ý nữa.

Tôi cười hỏi:

- Thế cậu thì không có anh lớp trên nào để ý hả?

Trang đấm vào lưng tôi cái rõ đau, xong lại ngượng nghịu đáp:

- Tớ xấu thế này, nghịch phá thế này thì ai thích cho được. Năm cấp 2 thì An là thần tượng của tới đấy, nhưng không rõ vì sao mà lên cấp 3 An lại thay đổi đến thế. Ít liên lạc với lớp cũ, cắt tóc ngắn, không còn vui vẻ hòa đồng như trước nữa.

Mải nói chuyện, về đến trước của nhà Trang lúc nào không hay. Cô nàng rủ tôi vào nhà uống nước cho đỡ mệt đã rồi về sau, hôm nay bố mẹ Trang đi vắng nhà hết nên không ngại người lớn đâu. Tôi vội kiếm cớ từ chối vì mình con trai, người ta con gái, nhà không có ai mà mình lại vào, hàng xóm họ biết được thì chẳng ra sao cả. Trước lúc tôi về, chợt Trang gọi giật, níu níu tay tôi lại:

- Ê ê ê này! Chờ chút đã.

Nói đoạn Trang rút trong cặp ra một cây kẹo mút xoắn xoắn nhiều màu, to đùng, gài vào trước ghi-đông xe , rồi đột nhiên véo mũi tôi, cười hì hì :

- Trả công cho anh tài xế đẹp trai đấy. À mà cho tớ véo mũi cái, nhìn mặt cậu ngố ngố hay lắm ý.

Xong Trang chạy tót vào trong nhà, lúc tôi chuẩn bị đạp xe đi thì tự nhiên cô nàng thò mặt qua ô hoa gạch trên tường, vẫy vẫy tay chào tôi:

- Quên mất không chào tạm biệt, cậu đi về cẩn thận nhá. Rất vui vì được làm bạn với cậu!

Tôi vuốt tay lên vành vũ, gật đầu cười chào lại rồi mới đi về. Cô nàng nghịch ngợm này hay thật, mới gặp mà khiến mình thấy thật gần gũi, dễ mến. Sau đó, cả đoạn đường về nhà, tôi cứ vừa đi vừa cười như thằng điên, mấy người đi đường còn ngoái lại nhìn cái mặt nhăn nhở của tôi, không biết tại sao mà thằng kia trông yêu đời thế.

 

Chap 13:

Vừa về đến nhà, tôi đụng ngay bố tôi ở cổng, ông nhìn định hỏi tôi sao về muộn, nhưng khi mắt vừa đưa xuống thấy cái kẹo sặc sỡ cắm trên ghi-đông xe thì bố tôi lại cười ha hả, xoa đầu tôi khen:

- Thế mà làm bố lo mãi, thằng này khá thật, mới đầu năm học đã có quà rồi. Thôi vào ăn cơm đi, mẹ đang chờ, tý nữa bữa cơm bố con ta nói chuyện tiếp.

Tôi lên phòng thay đồ rồi xuống ăn cơm mà trong lòng như ngồi trên chảo rang. Bố tôi kẻ với mẹ về cái kẹo mút kia, rồi sau đó thì lại bảo tôi hơn cả bố, năm lớp 10 đã có đối tượng rồi, con hơn cha là nhà có phúc. Nhưng sau đó, chủ yếu toàn là bố kể về quá trình cưa đổ mẹ trong suốt 3 năm ròng rã.

Buổi chiều, còng lưng làm hết chỗ soạn Văn và tụng xong đống công thức Toán, tôi tự thưởng cho mình bằng một vòng đạp xe dạo quanh, hôm nay thử đi vào mấy ngõ nhỏ nhỏ xem có thông sang đường khác được không. Tôi có sở thích đi dò đường ở Hà Nội, nhiều lúc đi cả buổi cũng chỉ dò thêm một ngõ mới, một đường tắt mới. Cái cảm giác thích thú khi được luồn lách trong những con ngõ nhỏ, hơi ẩm lạnh tỏa ra từ những bức tường rêu phong, khi đi vào trong một cái ngõ, tôi như tách rời hẳn với một Hà Nội ồn ã, xô bồ, có thể từ từ đạp xe nhẹ nhàng, sống chậm lại và suy tư một chút.
Bữa trước, lúc tránh tắc đường tôi có đi qua một cái ngõ bé tí nhưng lại thông vào một khu dân cư rất rộng, có cả một công viên nho nhỏ cho người già và trẻ con trong khu ra chơi nữa. Hôm nay tôi nhất quyết phải vào trong đó khám phá thêm nhưng ngã rẽ khác.

Thả hồn vào trong những suy ngẫm về cuộc sống xung quanh, tôi đi chầm chậm hết cả chiều dài của con ngõ sâu hun hút, đến tận khu dân cư bên trong. Lặng yên ngắm nhìn những ngôi nhà cổ kính với dàn hoa trước hiên, với những chậu cây xi măng trồng lay lắt bên bờ tường, cảm thấy thật hạnh phúc khi nhìn hai bà cháu nhà nọ đang tập đi xe đạp. Đi tiếp vào thì tới công viên nhỏ, trong công viên này thì lại khác hẳn với những công viên tôi thường thấy. Không có hàng quán, không có thanh niên tản bộ hay sinh viên ngồi học bài, cả khu công viên nhỏ chỉ có vài cái xích đu, một ô nhà cầu trượt trong góc và hai mái nhìn như đình vọng phong. Tôi từ từ dựng xe, hít một hơi thật sâu và đi sục sạo những ngõ ngách trong cái công viên này. Bất chợt, lọt vào mắt tôi là hình ảnh một đứa con gái tóc ngắn, mặc áo phông quần ngố đang nằm vắt vẻo trên mái của cái nhà cầu trượt, nhìn thẳng lên tán lá xanh rì. Là con An đanh đá hay gây khó dễ cho tôi mà. Nhưng sao lúc này nhìn trông nó hiền quá, hệt như một chsu mèo con lười nhác nằm đó. Khe khẽ nhón chân định leo lên trên nóc, chợt tiếng cát, vụn vang lên lạo xạo dưới đế giày tôi, con An thò đầu nhìn xuống, trông thấy tôi đang cố leo lên, nó xì dài một tiếng, ngán ngẩm:

- Chỗ này mà cũng mò vào được à? Mà có biết leo không đấy, chới với lại lộn cổ ra đấy thì không ai đền đâu nhớ!

Xong nó nằm trên đó, chống cằm xem tôi leo lên. Nghe giọng điệu con An có chua ngoa nhưng xem ra nó không có vẻ gì là khó chịu khi thấy tôi ở đây cả, lúc tôi bật người leo nốt rìa mái để lên nóc, còn đang cào cào chân tìm chỗ bám thì tự nhiên con An chìa tay ra cho tôi nắm lấy, rồi kéo tôi lên mái. Bàn tay con gái nhỏ bé và mát thật, nhìn bán tay thuôn nhỏ nằm gọn trong bàn tay dài chữ Mộc của tôi, cố kéo tôi lên, tự nhiên mọi ác cảm trước đây của tôi về con An bỗng tan biến hết cả.

Ở trên mái, tôi nằm dài ra bên cạnh nó, còn nó thì như không quan tâm đến sự hiện diện của tôi, vẫn lặng im nhìn lên tán lá. Tôi cũng nhìn theo, thỉnh thoảng lại ngó sang nhìn lén con An. Khuôn mặt cau có, ngạo nghễ trên lớp giờ chỉ còn là một khuôn mặt đang nheo nheo mắt nhìn lên tán lá, phảng phất một cái gì đó yếu mềm, trốn tránh ẩn sau mái tóc cắt ngắn, bộ mặt thản nhiên trước mọi chuyện kia. Lúc này, trông con An hiền lắm, chẳng biết do khung cảnh tĩnh lặng xung quanh tạo nên hay là do cái ngang bướng của nó đã phủi mất hoàn toàn trong nơi bí mật này?

Phá vỡ sự im lặng giữa hai đứa, tôi cất tiếng hỏi:

- An này!

Nó đáp bâng quơ:

- Gì thế?

- Cho mình xin lỗi chuyện hồi sáng nhé. Mình nặng lời quá.

- Tưởng cái gì. Đã qua thì cho qua luôn đi. Đàn ông con trai gì mà nhớ lâu thế!

Tôi thở phào nhẹ nhõm, dè dặt hỏi nó:

- Nghe nói hồi trước An rất nổi ở trường cấp 2 phải không? Sao tự nhiên lên cấp 3 lại khác thế?

Chợt con An ứa nước mắt, nó quay mặt đi chỗ khác, lau vội giọt nước mắt bất chợt kia, giọng nghẹn lại mà cố bình thản, đáp:

- Chẳng sao cả. Từ nhiên thích thế thôi! Mà đừng xưng hô mình tớ thế nữa, gọi mày tao đi cho dễ nghe!

Tôi ngồi bật dậy, nhìn thằng vào mắt nó, hỏi:

- Có chuyện gì khó nói cứ trút hết ra đi. Còn hơn là giữ mãi trong lòng. Mình…Tao với mày là bạn bè mà, chia sẻ bớt đi chút nào hay chút đó.

Nó ngồi dậy, ngạc nhiên hỏi tôi:

- Là bạn hả? Bạn kiếm dễ vậy hả?

Tôi đáp:

- Nếu mày muốn!

Con An bặm môi, rồi giọng nhỏ xíu, kể ngắt quãng:

- Năm lớp 9, bố mẹ tao có xích mích. Hai ông bà chuẩn bị ly dị nhau, đơn kí hết cả rồi, chỉ còn chờ ngày ra tòa nữa thôi. Tao chẳng biết gì về chuyện đó, chỉ đột nhiên một bữa cơm tối nge mẹ tao hỏi: "Bố mẹ không ở được với nhau nữa. Con định theo ai?" Tao không tin vào tai mình, hỏi đi hỏi lại mấy lần mới biết tao không nghe nhầm, bố mẹ tao sẽ ly dị thật!

Nước mắt nó lại lăn dài trên má, nó lấy cổ tay cố chùi đi nước mắt. Cúi gằm mặt xuống, nghịch nghịch mấy viên sỏi, giọng nghẹn đắng kể tiếp:

- Tao bị sốc nặng. Học hành sa sút hẳn, giữa kì 2 thì mất chức cán bộ lớp, điểm số cũng tụt dốc nhanh chóng. Những đứa trước hay đi cùng tao, giờ thấy tao không nổi tiếng trong trường nữa, không còn xe đưa xe đón, bố mẹ cung phụng cho nhiều tiền nữa thì bỏ tao sang xun xoe với con khác. Nhìn xung quanh mình tao nhận ra chẳng có ai là bạn hết, chỉ toàn lũ cơ hội. Chán chường, tao uống thuốc ngủ tự tử nhưng bố tao phát hiện kịp, đưa đi bệnh viên rửa ruột nên cứu được. Hai ông bà sau cái đợt chăm tao nằm trong viện, nhận ra là còn yêu nhau lắm nên không xé đơn, lại ở bên nhau. Coi như tao uống thuốc không uổng.
Sau vụ đó, tao ra viện, cố lấy lại điểm sô, lại được cung phụng như trước, lúc đó bọn xun xoe kia lại quay lại đi bên cạnh tao. Nhưng tao chẳng còn tin ai nữa, chửi thẳng mặt chúng nó rồi hôm sau tao cắt tóc ngắn, đem mớ tóc đã cắt đên lớp quẳng vào mặt một con, bảo: " Tao với chúng mày chắc cũng chẳng hơn mớ tóc này đâu. Thích thì cắt, thích thì để, nhưng tóc cắt rồi thì đừng có nối lại!" Rồi tao cạch mặt luôn chúng nó còn chúng nó đi khắp khối bêu xấu tao. Lên cấp 3, tao vẫn để tóc tomboy như nhắc nhở bản thân rằng đừng tin ai cả, không có bạn bè thế đâu.

Lên Đầu Trang


XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
TRÊN DI ĐỘNG

WWW.GIAITRI321.PRO